异风行

季春之月日应柳,野客维舟汶川口。此方赤旱罹百忧,复尔颠风示灾咎。

黑云勃郁西北生,轮囷直上掩太清。嘘烟噫气塕然至,白日不得为光明。

沙飘石走樯柱折,鸡犬窜匿皆狂鸣。草茅半卷向空落,大麦小麦扬枯茎。

阴霾沉沉血色赤,赫如伯益烈火焚榛荆。万窍雷呼动天地,又如真宰下与群妖争。

宋郊六鹢飞且退,昆阳虎豹各战惊。蓬窗孤坐不敢寐,旅魂惨怛伤和平。

忆昔壬申群盗起,梁宋灾徵每如此。十年白骨撑乱麻,父老悲号未云已。

只今尧舜居明堂,辟除凶慝登贤良。璿玑方调七政理,此事乖剌诚何祥。

世无瞽史知天道,独立沉吟向苍昊。

拼音

jì chūn zhī yuè rì yīng liǔ,yě kè wéi zhōu wèn chuān kǒu。cǐ fāng chì hàn lí bǎi yōu,fù ěr diān fēng shì zāi jiù。

hēi yún bó yù xī běi shēng,lún qūn zhí shàng yǎn tài qīng。xū yān yī qì wěng rán zhì,bái rì bù dé wèi guāng míng。

shā piāo shí zǒu qiáng zhù zhé,jī quǎn cuàn nì jiē kuáng míng。cǎo máo bàn juǎn xiàng kōng luò,dà mài xiǎo mài yáng kū jīng。

yīn mái chén chén xuè sè chì,hè rú bó yì liè huǒ fén zhēn jīng。wàn qiào léi hū dòng tiān dì,yòu rú zhēn zǎi xià yǔ qún yāo zhēng。

sòng jiāo liù yì fēi qiě tuì,kūn yáng hǔ bào gè zhàn jīng。péng chuāng gū zuò bù gǎn mèi,lǚ hún cǎn dá shāng hé píng。

yì xī rén shēn qún dào qǐ,liáng sòng zāi zhēng měi rú cǐ。shí nián bái gǔ chēng luàn má,fù lǎo bēi hào wèi yún yǐ。

zhǐ jīn yáo shùn jū míng táng,pì chú xiōng tè dēng xián liáng。xuán jī fāng diào qī zhèng lǐ,cǐ shì guāi lá chéng hé xiáng。

shì wú gǔ shǐ zhī tiān dào,dú lì chén yín xiàng cāng hào。

作者介绍

顾璘

明 · 1476年 - 1545年

明苏州府吴县人,寓居上元。字华玉,号东桥居士。弘治九年进士。授广平知县。正德间为开封知府,忤太监廖堂,逮下锦衣狱,谪知全州。后累迁至南京刑部尚书,罢归。少负才名,与同里陈沂、王韦号金陵三俊,后又添朱应登并称四大家。诗以风调胜。晚岁家居,治息园,筑幸舍,延接胜流,江左名士推为领袖。有《息园》、《浮湘》、《山中集》、《凭几集》及《息园存稿诗》、《息园存稿文》、《国宝新编》、《近言》等。

查看全部作品 →