张司徒所画山国图歌

滇南一道盘云上,永昌巍巍更相望。水流直下洱海深,陆地夫容矗相向。

小石纷磊磊,大石高盘陀。连空互撑叠,仰睇青嵯峨。

攒峰插牛斗,飞涧悬天河。崩崖倾断下无地,但见猿猱挂罥号烟萝。

丹砂空青,的皪岩阿。宝玉夜烱,灵光荡摩。天门洞开,紫宫逶迤。

玉女对侍,星官骈罗。至高之极始见此,辽绝下奈诸方何。

马蹄缄铁尚不得度,行人跛鳖焉能过。我生水国多见水,不图山高乃如此。

画家山水贵相半,吁嗟谁悉寰区理。南园大老司徒公,维山降神为世雄。

晚张能事发新格,尽吐磈礧之心胸。引缣迅扫鸣长风,颠林倒壑貌不同。

苍云黯惨喧霹雳,白日照耀开鸿蒙。蛟龙盘拿古木死,蝀螮漂疾飞梁通。

千峦万嶂堆墨华,忽然平旷披风沙。楪榆开凿巂君国,桃源点缀秦人家。

孤城四面削玄壁,危楼仄立明丹霞。时清颇知官府静,化远亦爱蛮夷嘉。

老翁戏猎逐黄犬,娇女明妆簪素花。形胜分明在指顾,风俗想像增咨嗟。

腾冲靡莫馀千里,部落微茫分远迩。更挥淡墨洒馀姿,遂使天涯穷尺纸。

昨逢伯子示此图,瞠目惊叹从前无。乃知山岳气磅礴,不用滥漫谈江湖。

今之好山有二老,太原司马吴门都。见此寄书定相索,公乎公乎须写数本万里络绎传吾徒。

拼音

diān nán yī dào pán yún shàng,yǒng chāng wēi wēi gèng xiāng wàng。shuǐ liú zhí xià ěr hǎi shēn,lù dì fū róng chù xiāng xiàng。

xiǎo shí fēn lěi lěi,dà shí gāo pán tuó。lián kōng hù chēng dié,yǎng dì qīng cuó é。

zǎn fēng chā niú dòu,fēi jiàn xuán tiān hé。bēng yá qīng duàn xià wú dì,dàn jiàn yuán náo guà juàn hào yān luó。

dān shā kōng qīng,de lì yán ā。bǎo yù yè jiǒng,líng guāng dàng mó。tiān mén dòng kāi,zǐ gōng wēi yí。

yù nǚ duì shì,xīng guān pián luó。zhì gāo zhī jí shǐ jiàn cǐ,liáo jué xià nài zhū fāng hé。

mǎ tí jiān tiě shàng bù dé dù,xíng rén bǒ biē yān néng guò。wǒ shēng shuǐ guó duō jiàn shuǐ,bù tú shān gāo nǎi rú cǐ。

huà jiā shān shuǐ guì xiāng bàn,xū jiē shuí xī huán qū lǐ。nán yuán dà lǎo sī tú gōng,wéi shān jiàng shén wèi shì xióng。

wǎn zhāng néng shì fā xīn gé,jǐn tǔ wěi léi zhī xīn xiōng。yǐn jiān xùn sǎo míng zhǎng fēng,diān lín dào hè mào bù tóng。

cāng yún àn cǎn xuān pī lì,bái rì zhào yào kāi hóng méng。jiāo lóng pán ná gǔ mù sǐ,dōng dì piāo jí fēi liáng tōng。

qiān luán wàn zhàng duī mò huá,hū rán píng kuàng pī fēng shā。yè yú kāi záo guī jūn guó,táo yuán diǎn zhuì qín rén jiā。

gū chéng sì miàn xuē xuán bì,wēi lóu zè lì míng dān xiá。shí qīng pǒ zhī guān fǔ jìng,huà yuǎn yì ài mán yí jiā。

lǎo wēng xì liè zhú huáng quǎn,jiāo nǚ míng zhuāng zān sù huā。xíng shèng fēn míng zài zhǐ gù,fēng sú xiǎng xiàng zēng zī jiē。

téng chōng mí mò yú qiān lǐ,bù luò wēi máng fēn yuǎn ěr。gèng huī dàn mò sǎ yú zī,suì shǐ tiān yá qióng chǐ zhǐ。

zuó féng bó zi shì cǐ tú,chēng mù jīng tàn cóng qián wú。nǎi zhī shān yuè qì bàng bó,bù yòng làn màn tán jiāng hú。

jīn zhī hǎo shān yǒu èr lǎo,tài yuán sī mǎ wú mén dōu。jiàn cǐ jì shū dìng xiāng suǒ,gōng hū gōng hū xū xiě shù běn wàn lǐ luò yì chuán wú tú。

作者介绍

顾璘

明 · 1476年 - 1545年

明苏州府吴县人,寓居上元。字华玉,号东桥居士。弘治九年进士。授广平知县。正德间为开封知府,忤太监廖堂,逮下锦衣狱,谪知全州。后累迁至南京刑部尚书,罢归。少负才名,与同里陈沂、王韦号金陵三俊,后又添朱应登并称四大家。诗以风调胜。晚岁家居,治息园,筑幸舍,延接胜流,江左名士推为领袖。有《息园》、《浮湘》、《山中集》、《凭几集》及《息园存稿诗》、《息园存稿文》、《国宝新编》、《近言》等。

查看全部作品 →