醉歌赠别刘希尹

江湖之情廊庙器,历城刘郎无乃是。

高云塌翼堕泥涂,青衫来醉金陵市。

金陵市上少人知,击筑正遇高渐离。

十年闭户淮水畔,雄剑绣涩长低眉。

喜君下马握君手,但说家饶步兵酒。

眼前肝胆向谁倾,身后功名果何有。

龙蟠虎踞古名都,走马背枪多壮夫。

陈编烂简不足数,英雄快意无时无。

新亭洒泪河山愁,北山移文林涧羞。

谢公坦荡称达者,美人一去空江流。

君昔提衡当吏曹,龙门拔地吹波涛。

一朝商宦归江海,雀罗挂户生蓬蒿。

此去朝元谒金殿,世情冷暖应自见。

翻身台阁虽等闲,著作林壑须轻健。

泰山巍巍五岳尊,上有日观通天门。

与君共坐东岩下,静玩桑田海水翻。

拼音

jiāng hú zhī qíng láng miào qì,lì chéng liú láng wú nǎi shì。

gāo yún tā yì duò ní tú,qīng shān lái zuì jīn líng shì。

jīn líng shì shàng shǎo rén zhī,jī zhù zhèng yù gāo jiàn lí。

shí nián bì hù huái shuǐ pàn,xióng jiàn xiù sè zhǎng dī méi。

xǐ jūn xià mǎ wò jūn shǒu,dàn shuō jiā ráo bù bīng jiǔ。

yǎn qián gān dǎn xiàng shuí qīng,shēn hòu gōng míng guǒ hé yǒu。

lóng pán hǔ jù gǔ míng dōu,zǒu mǎ bèi qiāng duō zhuàng fū。

chén biān làn jiǎn bù zú shù,yīng xióng kuài yì wú shí wú。

xīn tíng sǎ lèi hé shān chóu,běi shān yí wén lín jiàn xiū。

xiè gōng tǎn dàng chēng dá zhě,měi rén yī qù kōng jiāng liú。

jūn xī tí héng dāng lì cáo,lóng mén bá dì chuī bō tāo。

yī cháo shāng huàn guī jiāng hǎi,què luó guà hù shēng péng hāo。

cǐ qù cháo yuán yè jīn diàn,shì qíng lěng nuǎn yīng zì jiàn。

fān shēn tái gé suī děng xián,zhù zuò lín hè xū qīng jiàn。

tài shān wēi wēi wǔ yuè zūn,shàng yǒu rì guān tōng tiān mén。

yǔ jūn gòng zuò dōng yán xià,jìng wán sāng tián hǎi shuǐ fān。

作者介绍

顾璘

明 · 1476年 - 1545年

明苏州府吴县人,寓居上元。字华玉,号东桥居士。弘治九年进士。授广平知县。正德间为开封知府,忤太监廖堂,逮下锦衣狱,谪知全州。后累迁至南京刑部尚书,罢归。少负才名,与同里陈沂、王韦号金陵三俊,后又添朱应登并称四大家。诗以风调胜。晚岁家居,治息园,筑幸舍,延接胜流,江左名士推为领袖。有《息园》、《浮湘》、《山中集》、《凭几集》及《息园存稿诗》、《息园存稿文》、《国宝新编》、《近言》等。

查看全部作品 →