同祝鸣和赋长歌赠方思道

诗人雅尚唯林麓,脱略功名轻汗竹。

有时大隐入金门,瞥视浮云立幽独。

棠陵山人少工诗,风云万变含精思。

东南名胜不可数,悉化肺腑生神奇。

狂游狭小四百寺,醉醒只在西湖里。

澜翻笔势雄万人,观者如墙尽称美。

昨宵醉后抱膝歌,佹词怪语何其多。

旌旗缤纷跃天马,钟鼓飒沓腾江鼍。

看君工诗已成癖,把笔千言不须迫。

耻裁旧体驾曹刘,直舒豪气吞元白。

横绝四海如冥鸿,伯劳飞燕徒西东。

今年泰岳登日观,巨篇失却东蒙峰。

归来过杭留小草,顿觉风花动流藻。

吾衰愧乏倚马能,呕血破研长枯槁。

拼音

shī rén yǎ shàng wéi lín lù,tuō lüè gōng míng qīng hàn zhú。

yǒu shí dà yǐn rù jīn mén,piē shì fú yún lì yōu dú。

táng líng shān rén shǎo gōng shī,fēng yún wàn biàn hán jīng sī。

dōng nán míng shèng bù kě shù,xī huà fèi fǔ shēng shén qí。

kuáng yóu xiá xiǎo sì bǎi sì,zuì xǐng zhǐ zài xī hú lǐ。

lán fān bǐ shì xióng wàn rén,guān zhě rú qiáng jǐn chēng měi。

zuó xiāo zuì hòu bào xī gē,guǐ cí guài yǔ hé qí duō。

jīng qí bīn fēn yuè tiān mǎ,zhōng gǔ sà dá téng jiāng tuó。

kàn jūn gōng shī yǐ chéng pǐ,bǎ bǐ qiān yán bù xū pò。

chǐ cái jiù tǐ jià cáo liú,zhí shū háo qì tūn yuán bái。

héng jué sì hǎi rú míng hóng,bó láo fēi yàn tú xī dōng。

jīn nián tài yuè dēng rì guān,jù piān shī què dōng méng fēng。

guī lái guò háng liú xiǎo cǎo,dùn jué fēng huā dòng liú zǎo。

wú shuāi kuì fá yǐ mǎ néng,ǒu xuè pò yán zhǎng kū gǎo。

作者介绍

顾璘

明 · 1476年 - 1545年

明苏州府吴县人,寓居上元。字华玉,号东桥居士。弘治九年进士。授广平知县。正德间为开封知府,忤太监廖堂,逮下锦衣狱,谪知全州。后累迁至南京刑部尚书,罢归。少负才名,与同里陈沂、王韦号金陵三俊,后又添朱应登并称四大家。诗以风调胜。晚岁家居,治息园,筑幸舍,延接胜流,江左名士推为领袖。有《息园》、《浮湘》、《山中集》、《凭几集》及《息园存稿诗》、《息园存稿文》、《国宝新编》、《近言》等。

查看全部作品 →