题罗侍御所藏周必都古松障

昔年我登柱史堂,古松画障何昂藏。

樛枝从容豸角劲,霜皮错落龙鳞苍。

不知墨干凡几尺,气势直欲凌云长。

移床盘桓坐其下,六月不热回清凉。

毕宏韦偃骨已朽,乃有周老传芬芳。

只疑画手太奇崛,人间无此真栋梁。

昨经南湘湘水曲,夹道万株俱突兀。

根老居人忘岁年,阴深过客逃炎燠。

郡斋正当苍翠中,三岁卷帘看不足。

鹳鹤秋栖不敢定,猿猱夜度愁还哭。

有时枕书相对眠,宛在君家画图宿。

君今作牧向东鲁,泰山大夫更奇古。

我诗恐未尽君意,请君自作乔松谱。

拼音

xī nián wǒ dēng zhù shǐ táng,gǔ sōng huà zhàng hé áng cáng。

jiū zhī cóng róng zhì jiǎo jìn,shuāng pí cuò luò lóng lín cāng。

bù zhī mò gàn fán jǐ chǐ,qì shì zhí yù líng yún zhǎng。

yí chuáng pán huán zuò qí xià,liù yuè bù rè huí qīng liáng。

bì hóng wéi yǎn gǔ yǐ xiǔ,nǎi yǒu zhōu lǎo chuán fēn fāng。

zhǐ yí huà shǒu tài qí jué,rén jiān wú cǐ zhēn dòng liáng。

zuó jīng nán xiāng xiāng shuǐ qū,jiā dào wàn zhū jù tū wù。

gēn lǎo jū rén wàng suì nián,yīn shēn guò kè táo yán yù。

jùn zhāi zhèng dāng cāng cuì zhōng,sān suì juǎn lián kàn bù zú。

guàn hè qiū qī bù gǎn dìng,yuán náo yè dù chóu hái kū。

yǒu shí zhěn shū xiāng duì mián,wǎn zài jūn jiā huà tú sù。

jūn jīn zuò mù xiàng dōng lǔ,tài shān dà fū gèng qí gǔ。

wǒ shī kǒng wèi jǐn jūn yì,qǐng jūn zì zuò qiáo sōng pǔ。

作者介绍

顾璘

明 · 1476年 - 1545年

明苏州府吴县人,寓居上元。字华玉,号东桥居士。弘治九年进士。授广平知县。正德间为开封知府,忤太监廖堂,逮下锦衣狱,谪知全州。后累迁至南京刑部尚书,罢归。少负才名,与同里陈沂、王韦号金陵三俊,后又添朱应登并称四大家。诗以风调胜。晚岁家居,治息园,筑幸舍,延接胜流,江左名士推为领袖。有《息园》、《浮湘》、《山中集》、《凭几集》及《息园存稿诗》、《息园存稿文》、《国宝新编》、《近言》等。

查看全部作品 →