观云篇

片云停高空,微风忽相扇。

白衣与苍狗,恍惚须更变。

持将比世情,百态今可见。

谁能决浮云,银汉弄清浅。

拼音

piàn yún tíng gāo kōng,wēi fēng hū xiāng shàn。

bái yī yǔ cāng gǒu,huǎng hū xū gèng biàn。

chí jiāng bǐ shì qíng,bǎi tài jīn kě jiàn。

shuí néng jué fú yún,yín hàn nòng qīng qiǎn。

作者介绍

邓云霄

明 · ? - ?

明广东东莞人,字玄度。万历二十六年进士。授长洲知县,官至广西参政。有《冷邸小言》、《漱玉斋集》、《百花洲集》等。

查看全部作品 →