寄李达生太守守巨津

笮蛮遮在碧烟丛,浪说车间已画熊。

官舍转离孤郡远,家书常隔一年通。

酱分篓叶香消瘴,布纳桐花软贴风。

乡思偶停时出郭,闲看调象乱山中。

拼音

zé mán zhē zài bì yān cóng,làng shuō chē jiān yǐ huà xióng。

guān shě zhuǎn lí gū jùn yuǎn,jiā shū cháng gé yī nián tōng。

jiàng fēn lǒu yè xiāng xiāo zhàng,bù nà tóng huā ruǎn tiē fēng。

xiāng sī ǒu tíng shí chū guō,xián kàn diào xiàng luàn shān zhōng。

作者介绍

王醇

明 · ? - ?

明南直隶扬州人,字先民。弱冠善辞赋,性放荡不羁,从季父游京师,日醉市楼,挟妓走马。大将军麻贵阅兵,醇轻裘快马,驰突演武场,引弓破的,矢矢相连属,又舞双剑如飞。大将军欲用之。笑谓:“家本书生,聊用游戏耳。”后归扬州慈云庵为僧。有诗集,深情孤诣,秀句错出,澄怀观道,超然有得。

查看全部作品 →