登江门诸山

山头日白云英英,千峰倒插千江明。

手把芙蓉步石壁,苍翠乱射猿鸟惊。

谁其云外吹紫笙,欲来不来空复情。

天风吹我佩箫瑟,恍疑身在昆仑行。

拼音

shān tóu rì bái yún yīng yīng,qiān fēng dào chā qiān jiāng míng。

shǒu bǎ fú róng bù shí bì,cāng cuì luàn shè yuán niǎo jīng。

shuí qí yún wài chuī zǐ shēng,yù lái bù lái kōng fù qíng。

tiān fēng chuī wǒ pèi xiāo sè,huǎng yí shēn zài kūn lún xíng。

作者介绍

宗臣

明 · 1525年 - 1560年

明扬州府兴化人,字子相,号方城。嘉靖二十九年进士。由刑部主事调吏部。以病归,筑室百花洲上,读书其中。后历吏部稽勋员外郎。杨继盛死,臣赙以金,为严嵩所恶,出为福建参议。以御倭寇功升福建提学副使,卒官。工文章,为“嘉靖七子”(后七子)之一。有《宗子相集》。

查看全部作品 →