君马黄 宗臣 明 君马黄,臣马青,二马并逐臣马停。臣马停,君马行,飞尘走电过龙庭。一鞭胡骑惊,再鞭胡尘平,锦泥玉障垂勋名。吁嗟乎,荆棘满山山路黑,君王未可驰八极。 拼音 jūn mǎ huáng,chén mǎ qīng,èr mǎ bìng zhú chén mǎ tíng。chén mǎ tíng,jūn mǎ xíng,fēi chén zǒu diàn guò lóng tíng。yī biān hú qí jīng,zài biān hú chén píng,jǐn ní yù zhàng chuí xūn míng。xū jiē hū,jīng jí mǎn shān shān lù hēi,jūn wáng wèi kě chí bā jí。 作者介绍 宗 宗臣 明 · 1525年 - 1560年 明扬州府兴化人,字子相,号方城。嘉靖二十九年进士。由刑部主事调吏部。以病归,筑室百花洲上,读书其中。后历吏部稽勋员外郎。杨继盛死,臣赙以金,为严嵩所恶,出为福建参议。以御倭寇功升福建提学副使,卒官。工文章,为“嘉靖七子”(后七子)之一。有《宗子相集》。 查看全部作品 →