出塞曲

壮士怀慷慨,高义贯长虹。

甘心报国雠,挟矢忘厥躬。

远望边尘起,万里扬悲风。

拔剑出门去,驱驰远从戎。

昔为千人英,今为万夫雄。

单于来接战,杀气冲苍穹。

黄尘不可见,白日忽以蒙。

一战雁塞清,再战龙庭空。

归来报天子,献捷甘泉宫。

拼音

zhuàng shì huái kāng kǎi,gāo yì guàn zhǎng hóng。

gān xīn bào guó chóu,xié shǐ wàng jué gōng。

yuǎn wàng biān chén qǐ,wàn lǐ yáng bēi fēng。

bá jiàn chū mén qù,qū chí yuǎn cóng róng。

xī wèi qiān rén yīng,jīn wèi wàn fū xióng。

dān yú lái jiē zhàn,shā qì chōng cāng qióng。

huáng chén bù kě jiàn,bái rì hū yǐ méng。

yī zhàn yàn sāi qīng,zài zhàn lóng tíng kōng。

guī lái bào tiān zi,xiàn jié gān quán gōng。

作者介绍

宗臣

明 · 1525年 - 1560年

明扬州府兴化人,字子相,号方城。嘉靖二十九年进士。由刑部主事调吏部。以病归,筑室百花洲上,读书其中。后历吏部稽勋员外郎。杨继盛死,臣赙以金,为严嵩所恶,出为福建参议。以御倭寇功升福建提学副使,卒官。工文章,为“嘉靖七子”(后七子)之一。有《宗子相集》。

查看全部作品 →