长至前二日同右吉翁山陪曹秋岳先生宿雁门关即事四十韵拈玉树凋伤枫树林之句分凋字

使者归旌近,云州去路遥。

部间催枥马,关下缓星轺。

折简俱相及,披裘各见招。

佳人蒙夙契,胜友得联镳。

野涸泒溪水,风深荻岸桥。

荒陴依战伐,晚景媚渔樵。

渐蹴双崖底,平临万仞标。

羊肠盘紫塞,鹄卵插青霄。

日暮冰霜积,年丰伏腊调。

人家留戍垒,供帐设山椒。

惜别寒温略,哀时比兴饶。

安危宁异想,驾驭不同条。

天眷垂西顾,民生脱大僚。

翻疑开府节,只数侍中貂。

甸国奚芳蔼,江云竟寂寥。

抡才喧此地,授钺忆先朝。

水旱纷犹昨,兵戈郁未销。

庙谟多惨淡,公等尚风飙。

事岂和衷得,恩将使过要。

舆情违坦坦,物论付嚣嚣。

半壁功谁就,诸羌衅自挑。

祁连犹举火,瀚海未通潮。

治化同缘木,乘除比梦蕉。

薄言秦《驷铁》,遗恨汉嫖姚。

抚迹怀难尽,更端客重邀。

壶觞移短榻,棨戟壮寒宵。

地隘沾行骑,山高响丽谯。

闻诗矜越绝,藉草出江瑶。

静觉微薰转,频添画烛烧。

醉来吟不次,辞去卧无聊。

素志蹉跎失,朱颜积渐凋。

空余餐菊蕊,悔不学松乔。

已任颠毛换,遑论髀肉消。

异方甘蠖伏,吾道总萍漂。

隔屋分旗鼓,开窗逼斗杓。

健儿村外宿,饥虎夜深骄。

奔陆回长驭,和羲近蓼萧。

临歧愁偃蹇,后约待清韶。

执手晨光发,登车骤雪飘。

他年烦太史,永纪雁门朝。

拼音

shǐ zhě guī jīng jìn,yún zhōu qù lù yáo。

bù jiān cuī lì mǎ,guān xià huǎn xīng yáo。

zhé jiǎn jù xiāng jí,pī qiú gè jiàn zhāo。

jiā rén méng sù qì,shèng yǒu dé lián biāo。

yě hé gū xī shuǐ,fēng shēn dí àn qiáo。

huāng pí yī zhàn fá,wǎn jǐng mèi yú qiáo。

jiàn cù shuāng yá dǐ,píng lín wàn rèn biāo。

yáng cháng pán zǐ sāi,gǔ luǎn chā qīng xiāo。

rì mù bīng shuāng jī,nián fēng fú là diào。

rén jiā liú shù lěi,gōng zhàng shè shān jiāo。

xī bié hán wēn lüè,āi shí bǐ xīng ráo。

ān wēi níng yì xiǎng,jià yù bù tóng tiáo。

tiān juàn chuí xī gù,mín shēng tuō dà liáo。

fān yí kāi fǔ jié,zhǐ shù shì zhōng diāo。

diān guó xī fāng ǎi,jiāng yún jìng jì liáo。

lūn cái xuān cǐ dì,shòu yuè yì xiān cháo。

shuǐ hàn fēn yóu zuó,bīng gē yù wèi xiāo。

miào mó duō cǎn dàn,gōng děng shàng fēng biāo。

shì qǐ hé zhōng dé,ēn jiāng shǐ guò yào。

yú qíng wéi tǎn tǎn,wù lùn fù xiāo xiāo。

bàn bì gōng shuí jiù,zhū qiāng xìn zì tiāo。

qí lián yóu jǔ huǒ,hàn hǎi wèi tōng cháo。

zhì huà tóng yuán mù,chéng chú bǐ mèng jiāo。

báo yán qín sì tiě,yí hèn hàn piáo yáo。

fǔ jì huái nán jǐn,gèng duān kè zhòng yāo。

hú shāng yí duǎn tà,qǐ jǐ zhuàng hán xiāo。

dì ài zhān xíng qí,shān gāo xiǎng lì qiáo。

wén shī jīn yuè jué,jí cǎo chū jiāng yáo。

jìng jué wēi xūn zhuǎn,pín tiān huà zhú shāo。

zuì lái yín bù cì,cí qù wò wú liáo。

sù zhì cuō tuó shī,zhū yán jī jiàn diāo。

kōng yú cān jú ruǐ,huǐ bù xué sōng qiáo。

yǐ rèn diān máo huàn,huáng lùn bì ròu xiāo。

yì fāng gān huò fú,wú dào zǒng píng piāo。

gé wū fēn qí gǔ,kāi chuāng bī dòu biāo。

jiàn ér cūn wài sù,jī hǔ yè shēn jiāo。

bēn lù huí zhǎng yù,hé xī jìn liǎo xiāo。

lín qí chóu yǎn jiǎn,hòu yuē dài qīng sháo。

zhí shǒu chén guāng fā,dēng chē zhòu xuě piāo。

tā nián fán tài shǐ,yǒng jì yàn mén cháo。

作者介绍

李因笃

清 · 1633年 - 1706以后年

清陕西富平人,字天生,一字子德。明末诸生。学宗朱熹,与李颙学说不同而相友善。顾炎武入陕,居其家,又同至雁门以北垦殖。炎武在山东遭人诬陷,又远走三千里,设法营救。康熙间举博学鸿词,授检讨,不久即归。工诗,精音韵。有《受祺堂集》等。

查看全部作品 →