永明奇后阁谒九莲观音为神宗母孝定李太后恭制长歌

太行西北山北来,中有凌空之高台。月挂苍岩龙虎啸,云生赤迹风雷哀。

千松万松立窈窕,十步五步行徘徊。纵目清凉在霄汉,抠衣灵鹫逼蓬莱。

鹫岭后阁屹如峰,九莲阁中瞻圣容。庄严具足得未有,草莽何知争为恭。

炎山忽飘孤屿雪,静夜时落翠微钟。秋色苍茫吊余址,夕阳明灭怀故封。

神宗垂拱五十载,太后斋居多光彩。内启祠尝恩不遗,旁搜象教力仍逮。

五台禅龛近京辅,两宫敕赐兼鼎鼐。时移物换凋碧梧,篆冷灰飞逐沧海。

出门惟睹白雪飞,涧水松风听不违。攀弓抱剑悲相向,鹤驾鸾旗久未归。

此刹翻同灵光在,他年仿佛魂魄依。君不见画壁金铺光照眼,贝花隐隐发灵机。

拼音

tài xíng xī běi shān běi lái,zhōng yǒu líng kōng zhī gāo tái。yuè guà cāng yán lóng hǔ xiào,yún shēng chì jì fēng léi āi。

qiān sōng wàn sōng lì yǎo tiǎo,shí bù wǔ bù xíng pái huái。zòng mù qīng liáng zài xiāo hàn,kōu yī líng jiù bī péng lái。

jiù lǐng hòu gé yì rú fēng,jiǔ lián gé zhōng zhān shèng róng。zhuāng yán jù zú dé wèi yǒu,cǎo mǎng hé zhī zhēng wèi gōng。

yán shān hū piāo gū yǔ xuě,jìng yè shí luò cuì wēi zhōng。qiū sè cāng máng diào yú zhǐ,xī yáng míng miè huái gù fēng。

shén zōng chuí gǒng wǔ shí zài,tài hòu zhāi jū duō guāng cǎi。nèi qǐ cí cháng ēn bù yí,páng sōu xiàng jiào lì réng dǎi。

wǔ tái chán kān jìn jīng fǔ,liǎng gōng chì cì jiān dǐng nài。shí yí wù huàn diāo bì wú,zhuàn lěng huī fēi zhú cāng hǎi。

chū mén wéi dǔ bái xuě fēi,jiàn shuǐ sōng fēng tīng bù wéi。pān gōng bào jiàn bēi xiāng xiàng,hè jià luán qí jiǔ wèi guī。

cǐ shā fān tóng líng guāng zài,tā nián fǎng fú hún pò yī。jūn bù jiàn huà bì jīn pù guāng zhào yǎn,bèi huā yǐn yǐn fā líng jī。

作者介绍

李因笃

清 · 1633年 - 1706以后年

清陕西富平人,字天生,一字子德。明末诸生。学宗朱熹,与李颙学说不同而相友善。顾炎武入陕,居其家,又同至雁门以北垦殖。炎武在山东遭人诬陷,又远走三千里,设法营救。康熙间举博学鸿词,授检讨,不久即归。工诗,精音韵。有《受祺堂集》等。

查看全部作品 →