题张少仪望云图

天上浮云无定踪,倏忽变转随长风。如鸟如衣如擘絮,何如游子飘零西复东。

忆君入洛年华盛,路指天门未为觅。十年奔马走三边,千古才人同一命。

有才无命奈君何,不用悲伤损太和。东方且向市中隐,宁戚谁当朱下歌。

幕府沈沈白日陨,出门怅望南天尽。南天一望尽浮云,不见黔阳白发人。

白发一白不可黑,游子愁思泪沾臆。昨夜风吹大火流,梦魂飞绕芳杜洲。

芳杜洲前山水隔,觉来依旧南云白。男儿生世不得铭功勒石燕然山,岌峨空负头上冠。

会须吸饮藐姑上,聊可浮沉宾佐间。我闻人情圣人有弗禁,安能低颜龌龊长不欢。

天空地阔任所适,何日开笼放白鹇。

拼音

tiān shàng fú yún wú dìng zōng,shū hū biàn zhuǎn suí zhǎng fēng。rú niǎo rú yī rú bāi xù,hé rú yóu zi piāo líng xī fù dōng。

yì jūn rù luò nián huá shèng,lù zhǐ tiān mén wèi wèi mì。shí nián bēn mǎ zǒu sān biān,qiān gǔ cái rén tóng yī mìng。

yǒu cái wú mìng nài jūn hé,bù yòng bēi shāng sǔn tài hé。dōng fāng qiě xiàng shì zhōng yǐn,níng qī shuí dāng zhū xià gē。

mù fǔ shěn shěn bái rì yǔn,chū mén chàng wàng nán tiān jǐn。nán tiān yī wàng jǐn fú yún,bù jiàn qián yáng bái fā rén。

bái fā yī bái bù kě hēi,yóu zi chóu sī lèi zhān yì。zuó yè fēng chuī dà huǒ liú,mèng hún fēi rào fāng dù zhōu。

fāng dù zhōu qián shān shuǐ gé,jué lái yī jiù nán yún bái。nán ér shēng shì bù dé míng gōng lēi shí yàn rán shān,jí é kōng fù tóu shàng guān。

huì xū xī yǐn miǎo gū shàng,liáo kě fú chén bīn zuǒ jiān。wǒ wén rén qíng shèng rén yǒu fú jìn,ān néng dī yán wò chuò zhǎng bù huān。

tiān kōng dì kuò rèn suǒ shì,hé rì kāi lóng fàng bái xián。

作者介绍

刘大櫆

清 · 1698年 - 1779年

清安徽桐城人,字才甫,一字耕南,号海峰。雍正七年副贡生。乾隆年间先后被荐应举博学鸿词科,报罢。晚官黟县教谕。工文章。方苞誉为“今之韩、欧”。友人姚范之侄姚鼐亦推重其文。世遂以方、刘、姚为桐城派之代表。论文强调“义理、书卷、经济”,要求作品阐发程朱理学,又主张在艺术形式上模仿古人的“神气”、“音节”、“字句”,进一步发展了崇古、拟古的理论。有《海峰文集》、《海峰诗集》。

查看全部作品 →