送王阮亭宫詹祭告南海

海花十丈红棉高,珊瑚倒影翻银涛。

空蒙不辨万里色,长鱼人立风颾颾。

黄木湾头祠最古,东西二庙结构牢。

圣世禋宗光祀典,海若欣挟群龙翱。

缅维祝融冠溟渤,礼荐币璧羞溪毛。

特遣名臣自鹤禁,一路负矢开旌旄。

寒梅却当大瘐发,冷香簌簌吹征袍。

柁楼晓对岭猿饮,驿鼓暮应潮鸡号。

斋庐渐近扶胥口,夙戒执事虔牲醪。

奉册陈词答清晏,间以高管张琅璈。

百灵秘怪恍毕出,图写疑秃龙眠毫。

须臾蜃楼堕海底,四顾鲸鳄都潜逃。

先生此行功洵伟,非比金碧求王褒。

笔摇青羊砚翡翠,光焰可夺昌黎豪。

侧闻岭表足奇士,经岁述作栖蓬蒿。

星车往招堪并载,忍使宝玉名士韬。

归来藉以报天子,岂拾摇草空盘敖。

拼音

hǎi huā shí zhàng hóng mián gāo,shān hú dào yǐng fān yín tāo。

kōng méng bù biàn wàn lǐ sè,zhǎng yú rén lì fēng sōu sōu。

huáng mù wān tóu cí zuì gǔ,dōng xī èr miào jié gòu láo。

shèng shì yīn zōng guāng sì diǎn,hǎi ruò xīn xié qún lóng áo。

miǎn wéi zhù róng guān míng bó,lǐ jiàn bì bì xiū xī máo。

tè qiǎn míng chén zì hè jìn,yī lù fù shǐ kāi jīng máo。

hán méi què dāng dà yǔ fā,lěng xiāng sù sù chuī zhēng páo。

duò lóu xiǎo duì lǐng yuán yǐn,yì gǔ mù yīng cháo jī hào。

zhāi lú jiàn jìn fú xū kǒu,sù jiè zhí shì qián shēng láo。

fèng cè chén cí dá qīng yàn,jiān yǐ gāo guǎn zhāng láng áo。

bǎi líng mì guài huǎng bì chū,tú xiě yí tū lóng mián háo。

xū yú shèn lóu duò hǎi dǐ,sì gù jīng è dōu qián táo。

xiān shēng cǐ xíng gōng xún wěi,fēi bǐ jīn bì qiú wáng bāo。

bǐ yáo qīng yáng yàn fěi cuì,guāng yàn kě duó chāng lí háo。

cè wén lǐng biǎo zú qí shì,jīng suì shù zuò qī péng hāo。

xīng chē wǎng zhāo kān bìng zài,rěn shǐ bǎo yù míng shì tāo。

guī lái jí yǐ bào tiān zi,qǐ shí yáo cǎo kōng pán áo。

作者介绍

魏坤

清 · 1646年 - 1705年

清浙江嘉善人,字禹平,号水村,魏大中侄孙。康熙三十八年举人,善古文诗词。交游甚广,足迹遍及南北。有《倚晴阁诗钞》、《秦淮杂咏》、《历山唱酬集》、《粤游纪程诗》、《水村琴趣》。

查看全部作品 →