登黄鹤楼

江声已吞大别口,束之不住复东走。

万顷怒涛天风号,沙岸日斜鼍欲吼。

一叶剪过烟波湾,登楼凭遍十二栏。

忽飞凉雨溅衣湿,白浪高于黄鹄山。

山川满眼来萧索,吟鬓低垂且孤酌。

青莲毕竟非仙才,崔颢题诗不敢作。

醉拟横将铁笛吹,归向仙人借黄鹤。

拼音

jiāng shēng yǐ tūn dà bié kǒu,shù zhī bù zhù fù dōng zǒu。

wàn qǐng nù tāo tiān fēng hào,shā àn rì xié tuó yù hǒu。

yī yè jiǎn guò yān bō wān,dēng lóu píng biàn shí èr lán。

hū fēi liáng yǔ jiàn yī shī,bái làng gāo yú huáng gǔ shān。

shān chuān mǎn yǎn lái xiāo suǒ,yín bìn dī chuí qiě gū zhuó。

qīng lián bì jìng fēi xiān cái,cuī hào tí shī bù gǎn zuò。

zuì nǐ héng jiāng tiě dí chuī,guī xiàng xiān rén jiè huáng hè。

作者介绍

魏坤

清 · 1646年 - 1705年

清浙江嘉善人,字禹平,号水村,魏大中侄孙。康熙三十八年举人,善古文诗词。交游甚广,足迹遍及南北。有《倚晴阁诗钞》、《秦淮杂咏》、《历山唱酬集》、《粤游纪程诗》、《水村琴趣》。

查看全部作品 →