毗卢踏雪歌为小寄禅本师笠公作

笠公笠公,胡不飞锡后湖同结夏,莲土千花净相亚。

又胡不浮海一苇朝普陀,皈仰白衣辞婆娑。胡为洞庭霜高朔风烈,打包来踏毗卢雪。

毗卢庄严极大壮,香界氤氲豁尘障。借问经始檀越谁,忠襄布金重新之。

公虽蜕去神护持,不然此寺亦几废。寺得寄师寺无替,福田龙象赖汝辈。

吁嗟乎!忠襄亦是英雄人,髑髅台高镆铘新。忽然放刀立成佛,施经饭僧日不足。

王侯富贵草头露,鸟尽弓藏悲末路。二曾功成身亦全,一学黄花一逃禅。

君不见袈娑覆处开殿宇,祇洹比邱千百聚。长廊斋僧鸣粥鼓,寄师乃不忘衣传。

迎取本师千里来江南,愿留面壁至十年。说偈如诗舌生莲,贯休齐己何足言。

呜呼天龙围绕夜叉走,请公试作狮子吼。

拼音

lì gōng lì gōng,hú bù fēi xī hòu hú tóng jié xià,lián tǔ qiān huā jìng xiāng yà。

yòu hú bù fú hǎi yī wěi cháo pǔ tuó,guī yǎng bái yī cí pó suō。hú wèi dòng tíng shuāng gāo shuò fēng liè,dǎ bāo lái tà pí lú xuě。

pí lú zhuāng yán jí dà zhuàng,xiāng jiè yīn yūn huō chén zhàng。jiè wèn jīng shǐ tán yuè shuí,zhōng xiāng bù jīn zhòng xīn zhī。

gōng suī tuì qù shén hù chí,bù rán cǐ sì yì jǐ fèi。sì dé jì shī sì wú tì,fú tián lóng xiàng lài rǔ bèi。

xū jiē hū!zhōng xiāng yì shì yīng xióng rén,dú lóu tái gāo mò yé xīn。hū rán fàng dāo lì chéng fú,shī jīng fàn sēng rì bù zú。

wáng hóu fù guì cǎo tóu lù,niǎo jǐn gōng cáng bēi mò lù。èr céng gōng chéng shēn yì quán,yī xué huáng huā yī táo chán。

jūn bù jiàn jiā suō fù chù kāi diàn yǔ,qí huán bǐ qiū qiān bǎi jù。zhǎng láng zhāi sēng míng zhōu gǔ,jì shī nǎi bù wàng yī chuán。

yíng qǔ běn shī qiān lǐ lái jiāng nán,yuàn liú miàn bì zhì shí nián。shuō jì rú shī shé shēng lián,guàn xiū qí jǐ hé zú yán。

wū hū tiān lóng wéi rào yè chā zǒu,qǐng gōng shì zuò shī zi hǒu。

作者介绍

邓辅纶

清 · 1818年 - 1893年

清湖南武冈人,字弥之。咸丰元年副贡。曾入南昌围城中省父,一度率兵镇压太平军。以曾国藩荐擢至道员。少与王壬秋交好,壬秋遍研群学,辅纶专治文史,后俱以诗名。邓诗全学《选》体,多拟古之作。有《白香亭诗文集》。

查看全部作品 →