题程花隐先生云海图

先生逸荡负奇气,鹤眼云心渺尘世。

壮年才盛比春涛,激昂天下无难事。

黄金随手赠交游,矢口不谈田舍计。

囊锋不用归海滨,一树花开一回醉。

我与嗣君莫逆交,秋宵治酒论文字。

酒酣清兴豁双眉,笑述平生游得意。

曾携补被上黄山,冷宿峰颠最高寺。

东方欲白残月明,山僧唤起惊幽睡。

为言云海正当时,急起披衣开户视。

弥漫一气凸凹平,六六莲花浮碧蒂。

非烟非雾疑软绵,溶溶盎盎满空际。

始也荡漾若鳞动,既且湁潗如鼎沸。

澜翻百颗琉璃球,浪卷千叠冰丝被。

少焉日出影沧浪,渐升已作胭脂丽。

银涛闪烁眼迷离,窊隆忽起峰峦势。

黄映成金山胜玉,玉垒金山光眩眦。

山中海复海中山,云师狡狯恣游戏。

晓风吹作千髻鬟,诸峰依旧递苍翠。

长啸青天揖白云,下山仿佛如梦寐。

急呼好手绘为图,抚图触象犹能记。

我闻语罢屡惊叹,先生夙世神仙类。

从来绝景不易逢,东坡海市祷而致。

足蹑天根瞰云府,呵驱风雨神灵契。

三山有无弱水迷,五岳嵯峨芒履费。

琴声杖影画图间,目溯心洄日一至。

黄山无日无游人,不遇奇人奇不出。

请题一语复先生,本来云海在胸次。

拼音

xiān shēng yì dàng fù qí qì,hè yǎn yún xīn miǎo chén shì。

zhuàng nián cái shèng bǐ chūn tāo,jī áng tiān xià wú nán shì。

huáng jīn suí shǒu zèng jiāo yóu,shǐ kǒu bù tán tián shě jì。

náng fēng bù yòng guī hǎi bīn,yī shù huā kāi yī huí zuì。

wǒ yǔ sì jūn mò nì jiāo,qiū xiāo zhì jiǔ lùn wén zì。

jiǔ hān qīng xīng huō shuāng méi,xiào shù píng shēng yóu dé yì。

céng xié bǔ bèi shàng huáng shān,lěng sù fēng diān zuì gāo sì。

dōng fāng yù bái cán yuè míng,shān sēng huàn qǐ jīng yōu shuì。

wèi yán yún hǎi zhèng dāng shí,jí qǐ pī yī kāi hù shì。

mí màn yī qì tū āo píng,liù liù lián huā fú bì dì。

fēi yān fēi wù yí ruǎn mián,róng róng àng àng mǎn kōng jì。

shǐ yě dàng yàng ruò lín dòng,jì qiě chì jí rú dǐng fèi。

lán fān bǎi kē liú lí qiú,làng juǎn qiān dié bīng sī bèi。

shǎo yān rì chū yǐng cāng làng,jiàn shēng yǐ zuò yān zhī lì。

yín tāo shǎn shuò yǎn mí lí,wā lóng hū qǐ fēng luán shì。

huáng yìng chéng jīn shān shèng yù,yù lěi jīn shān guāng xuàn zì。

shān zhōng hǎi fù hǎi zhōng shān,yún shī jiǎo kuài zì yóu xì。

xiǎo fēng chuī zuò qiān jì huán,zhū fēng yī jiù dì cāng cuì。

zhǎng xiào qīng tiān yī bái yún,xià shān fǎng fú rú mèng mèi。

jí hū hǎo shǒu huì wèi tú,fǔ tú chù xiàng yóu néng jì。

wǒ wén yǔ bà lǚ jīng tàn,xiān shēng sù shì shén xiān lèi。

cóng lái jué jǐng bù yì féng,dōng pō hǎi shì dǎo ér zhì。

zú niè tiān gēn kàn yún fǔ,hē qū fēng yǔ shén líng qì。

sān shān yǒu wú ruò shuǐ mí,wǔ yuè cuó é máng lǚ fèi。

qín shēng zhàng yǐng huà tú jiān,mù sù xīn huí rì yī zhì。

huáng shān wú rì wú yóu rén,bù yù qí rén qí bù chū。

qǐng tí yī yǔ fù xiān shēng,běn lái yún hǎi zài xiōng cì。

作者介绍

马朴臣

清 · 1683年 - 1738年

清安徽桐城人,字相如,号春迟。家贫力学,受贵家聘,教其子弟,转徙数省。雍正十年始中举人,官中书舍人。乾隆元年举鸿博,与试未用。工诗,有《春迟诗稿》。

查看全部作品 →