宝镜词 钱福胙 清 尘封宝镜光辉歇,一片浮云滓明月。细调铅汞试重揩,轻痕转眼随风没。朝来启视无纤瑕,当窗照见颜如花。只怜艳质易衰朽,青铜伴影辜韶华。吁嗟乎,青铜拂拭光仍在,韶华一去时难再。 拼音 chén fēng bǎo jìng guāng huī xiē,yī piàn fú yún zǐ míng yuè。xì diào qiān gǒng shì zhòng kāi,qīng hén zhuǎn yǎn suí fēng méi。cháo lái qǐ shì wú xiān xiá,dāng chuāng zhào jiàn yán rú huā。zhǐ lián yàn zhì yì shuāi xiǔ,qīng tóng bàn yǐng gū sháo huá。xū jiē hū,qīng tóng fú shì guāng réng zài,sháo huá yī qù shí nán zài。 作者介绍 钱 钱福胙 清 · ? - ? 钱福胙,字尔受,号云岩,嘉兴人。乾隆庚戌进士,改庶吉士,授编修,历官侍读学士。有《竹房遗诗》。 查看全部作品 →