黄海歌

我所居兮在海滨,未登高丘望远海。

行入深山尽是山,银台金阙瞻安在。

昨投汤院雨翻盆,电激雷轰众壑奔。

兹山雨后当铺海,旋因观海登天门。

天门削成去天尺,历尽危梯上绝壁。

弥勒龛中一宿留,晓起白云千里积。

非烟非雾铺虚空,时为车盖时为龙。

诸峰没趾渐及顶,初由肤寸弥寰中。

天吴仿佛舞其下,万里无际连苍穹。

是时罡风吹蓬蓬,听如击鼓冯夷宫。

更疑射蛟海水赤,一轮照曜扶桑东。

须臾解驳浪纹静,玉池开放千芙蓉。

人间万事皆桑田,惟斯亘古无变迁。

尘寰局蹐真可怜,胡弗蹈海如鲁连。

三山驱走置眼前,对之欲往心悠然。

长愿采药山中眠,朝朝来往蓬莱巅。

帝乡未遂平生志,从此浮槎天汉边。

拼音

wǒ suǒ jū xī zài hǎi bīn,wèi dēng gāo qiū wàng yuǎn hǎi。

xíng rù shēn shān jǐn shì shān,yín tái jīn quē zhān ān zài。

zuó tóu tāng yuàn yǔ fān pén,diàn jī léi hōng zhòng hè bēn。

zī shān yǔ hòu dāng pù hǎi,xuán yīn guān hǎi dēng tiān mén。

tiān mén xuē chéng qù tiān chǐ,lì jǐn wēi tī shàng jué bì。

mí lēi kān zhōng yī sù liú,xiǎo qǐ bái yún qiān lǐ jī。

fēi yān fēi wù pù xū kōng,shí wèi chē gài shí wèi lóng。

zhū fēng méi zhǐ jiàn jí dǐng,chū yóu fū cùn mí huán zhōng。

tiān wú fǎng fú wǔ qí xià,wàn lǐ wú jì lián cāng qióng。

shì shí gāng fēng chuī péng péng,tīng rú jī gǔ féng yí gōng。

gèng yí shè jiāo hǎi shuǐ chì,yī lún zhào yào fú sāng dōng。

xū yú jiě bó làng wén jìng,yù chí kāi fàng qiān fú róng。

rén jiān wàn shì jiē sāng tián,wéi sī gèn gǔ wú biàn qiān。

chén huán jú jí zhēn kě lián,hú fú dǎo hǎi rú lǔ lián。

sān shān qū zǒu zhì yǎn qián,duì zhī yù wǎng xīn yōu rán。

zhǎng yuàn cǎi yào shān zhōng mián,cháo cháo lái wǎng péng lái diān。

dì xiāng wèi suì píng shēng zhì,cóng cǐ fú chá tiān hàn biān。

作者介绍

王摅

清 · 1634年 - 1697年

清江苏太仓人,字虹友。王时敏子。与兄王揆、王撰、王抃结课赋诗。又与黄与坚等称娄东十子。所作风格与吴梅村为近。有《芦中集》。

查看全部作品 →