题唐毓东仿倪高士秋林图

惜墨如金不盈纸,画师惟有倪高士。

别开生面写山林,肯使春风竞桃李。

形相脱略畦径出,木石与居真色起。

有如老僧坐荒谷,万籁无声心若死。

苍茫东绢静有余,后来学者何纷挈。

略如取士得皮相,遗其精者存其粗。

先生神妙本天性,狷介已号当时迂。

强舒俗手求貌似,直以燕石矜璠玙。

此幅神完气逾古,经营已见良工苦。

烛灺香残酒盏空,老郎自向厨头取。

忽云尾白待题识,今雨不来来旧雨。

瓶花老屋冰雪深,数盆败菊横焦琴。

绝无炉火相暖热,但觉夜气寒森森。

画图亦洗脂粉罄,与人与屋皆相近。

况是元冬百物枯,庭前树石还相证。

我亦有心如槁木,未敢重偷升斗禄。

慭留诗债入新正,偿君自挂瓶花屋。

拼音

xī mò rú jīn bù yíng zhǐ,huà shī wéi yǒu ní gāo shì。

bié kāi shēng miàn xiě shān lín,kěn shǐ chūn fēng jìng táo lǐ。

xíng xiāng tuō lüè qí jìng chū,mù shí yǔ jū zhēn sè qǐ。

yǒu rú lǎo sēng zuò huāng gǔ,wàn lài wú shēng xīn ruò sǐ。

cāng máng dōng juàn jìng yǒu yú,hòu lái xué zhě hé fēn qiè。

lüè rú qǔ shì dé pí xiāng,yí qí jīng zhě cún qí cū。

xiān shēng shén miào běn tiān xìng,juàn jiè yǐ hào dāng shí yū。

qiáng shū sú shǒu qiú mào shì,zhí yǐ yàn shí jīn fán yú。

cǐ fú shén wán qì yú gǔ,jīng yíng yǐ jiàn liáng gōng kǔ。

zhú xiè xiāng cán jiǔ zhǎn kōng,lǎo láng zì xiàng chú tóu qǔ。

hū yún wěi bái dài tí shí,jīn yǔ bù lái lái jiù yǔ。

píng huā lǎo wū bīng xuě shēn,shù pén bài jú héng jiāo qín。

jué wú lú huǒ xiāng nuǎn rè,dàn jué yè qì hán sēn sēn。

huà tú yì xǐ zhī fěn qìng,yǔ rén yǔ wū jiē xiāng jìn。

kuàng shì yuán dōng bǎi wù kū,tíng qián shù shí hái xiāng zhèng。

wǒ yì yǒu xīn rú gǎo mù,wèi gǎn zhòng tōu shēng dòu lù。

yìn liú shī zhài rù xīn zhèng,cháng jūn zì guà píng huā wū。

作者介绍

陈绳祖

清 · ? - ?

陈绳祖,字孝祜,号縆桥,祁阳人。历官广东督粮道。有《縆桥遗稿》。

查看全部作品 →