长路 戴敦元 清 天光尽处是平原,目断寒榛望欲昏。人语夕阳闻远渡,马鸣春草识遥村。白麟奇木终童对,鵩鸟湘江贾傅魂。长路关心自消遣,独怜幽意向谁论。 拼音 tiān guāng jǐn chù shì píng yuán,mù duàn hán zhēn wàng yù hūn。rén yǔ xī yáng wén yuǎn dù,mǎ míng chūn cǎo shí yáo cūn。bái lín qí mù zhōng tóng duì,fú niǎo xiāng jiāng jiǎ fù hún。zhǎng lù guān xīn zì xiāo qiǎn,dú lián yōu yì xiàng shuí lùn。 作者介绍 戴 戴敦元 清 · 1768年 - 1834年 清浙江开化人,字金溪。幼时阅书过目不忘,有神童之称。乾隆五十八年进士,由刑部主事累迁刑部尚书。官刑部十年,专治刑狱,于律例罅漏之处,数奏请更定。卒谥简恪。 查看全部作品 →