武夷吟酬别彭尔仁入山

武夷之山周百里,三十六峰云外起。

九曲洄潆水浸山,洞天虽众应难比。

汉祀秦坛共杳冥,升真历历有仙灵。

珠裾戏水澄空镜,玉袖回峰转画屏。

吾闻篯铿在初古,尧封彭城号彭祖。

兹山坐隐七百春,次子篯夷长篯武。

以此山名万古尊,彭城遗裔传清门。

侯官彭郎好骨相,此中疑是真曾孙。

当年彩屋空梁宴,笙管凄哀偶然恋。

世人不记幔亭歌,何由得与真仙见。

彭郎结交天下希,武夷同好旧相依。

高吟一曲河梁别,往日歌师今是非。

邀余并访真人阙,可怜归客鸣榔发。

醉里遥寻玉女花,梦中解看天壶月。

信是名才不可求,天宫咫尺汝应留。

寒梅仙掌春堪折,远寄西陵雪夜舟。

拼音

wǔ yí zhī shān zhōu bǎi lǐ,sān shí liù fēng yún wài qǐ。

jiǔ qū huí yíng shuǐ jìn shān,dòng tiān suī zhòng yīng nán bǐ。

hàn sì qín tán gòng yǎo míng,shēng zhēn lì lì yǒu xiān líng。

zhū jū xì shuǐ chéng kōng jìng,yù xiù huí fēng zhuǎn huà píng。

wú wén jiān kēng zài chū gǔ,yáo fēng péng chéng hào péng zǔ。

zī shān zuò yǐn qī bǎi chūn,cì zi jiān yí zhǎng jiān wǔ。

yǐ cǐ shān míng wàn gǔ zūn,péng chéng yí yì chuán qīng mén。

hóu guān péng láng hǎo gǔ xiāng,cǐ zhōng yí shì zhēn céng sūn。

dāng nián cǎi wū kōng liáng yàn,shēng guǎn qī āi ǒu rán liàn。

shì rén bù jì màn tíng gē,hé yóu dé yǔ zhēn xiān jiàn。

péng láng jié jiāo tiān xià xī,wǔ yí tóng hǎo jiù xiāng yī。

gāo yín yī qū hé liáng bié,wǎng rì gē shī jīn shì fēi。

yāo yú bìng fǎng zhēn rén quē,kě lián guī kè míng láng fā。

zuì lǐ yáo xún yù nǚ huā,mèng zhōng jiě kàn tiān hú yuè。

xìn shì míng cái bù kě qiú,tiān gōng zhǐ chǐ rǔ yīng liú。

hán méi xiān zhǎng chūn kān zhé,yuǎn jì xī líng xuě yè zhōu。

作者介绍

李绳远

清 · 1633年 - 1708年

清浙江秀水人,字斯年,号寻壑、樵岚山人、补黄村农。李良年兄。诸生。入国子监,考授州同,不就。游幕四方。晚年信佛。工诗文,尤善骈文。自作《补黄村农生圹志》,述其生平。有《寻壑外言》。

查看全部作品 →