鼓山绝顶望海歌

千山万山列眼底,倚天空碧不知止。

眼中沧海小如杯,海上浮云白如纸。

流虬一发来青青,鲲身隐约浮东宁。

天吴阳侯亿叵测,蜃楼倒矗蛟涎腥。

昨夜黑风吹海立,阴火难消水仙劫。

天末遥遥蜑客愁,浪头隐隐鲛人泣。

我欲乘风远扶抟,楼船突兀谁能攀。

徒有襟期偃溟渤,惜无长策回狂澜。

忽忆神仙隔缥缈,蓬莱清浅无人晓。

排云但望金银台,珊瑚枝老蟠桃小。

便要东搴若木华,群仙接引如虫沙。

拍肩教我洗毛髓,应龙十二空衙衙。

知不可得下山去,富贵神仙亦朝露。

不如呼酒东际楼,海月山风足良晤。

拼音

qiān shān wàn shān liè yǎn dǐ,yǐ tiān kōng bì bù zhī zhǐ。

yǎn zhōng cāng hǎi xiǎo rú bēi,hǎi shàng fú yún bái rú zhǐ。

liú qiú yī fā lái qīng qīng,kūn shēn yǐn yuē fú dōng níng。

tiān wú yáng hóu yì pǒ cè,shèn lóu dào chù jiāo xián xīng。

zuó yè hēi fēng chuī hǎi lì,yīn huǒ nán xiāo shuǐ xiān jié。

tiān mò yáo yáo dàn kè chóu,làng tóu yǐn yǐn jiāo rén qì。

wǒ yù chéng fēng yuǎn fú tuán,lóu chuán tū wù shuí néng pān。

tú yǒu jīn qī yǎn míng bó,xī wú zhǎng cè huí kuáng lán。

hū yì shén xiān gé piāo miǎo,péng lái qīng qiǎn wú rén xiǎo。

pái yún dàn wàng jīn yín tái,shān hú zhī lǎo pán táo xiǎo。

biàn yào dōng qiān ruò mù huá,qún xiān jiē yǐn rú chóng shā。

pāi jiān jiào wǒ xǐ máo suǐ,yīng lóng shí èr kōng yá yá。

zhī bù kě dé xià shān qù,fù guì shén xiān yì cháo lù。

bù rú hū jiǔ dōng jì lóu,hǎi yuè shān fēng zú liáng wù。

作者介绍

梁章钜

清 · 1775年 - 1849年

清福建长乐人,字闳中,一字茝林,晚年自号退庵。嘉庆七年进士,改礼部主事,官至江苏巡抚,兼署两江总督。洞悉江苏地方利弊,用人理财,能持大体。鸦片战争时,曾驻兵上海,旋以病开缺。有《经尘》、《夏小正通释》、《归田琐记》等。

查看全部作品 →