秋草 冯浩 清 风欺露压夕阳烘,极目平芜远道中。袍色旧来人白发,烧痕新处树丹枫。宾鸿影澹还辞北,天马蹄轻早向东。莫为登临动惆怅,每缘萧瑟蕴青葱。 拼音 fēng qī lù yā xī yáng hōng,jí mù píng wú yuǎn dào zhōng。páo sè jiù lái rén bái fā,shāo hén xīn chù shù dān fēng。bīn hóng yǐng dàn hái cí běi,tiān mǎ tí qīng zǎo xiàng dōng。mò wèi dēng lín dòng chóu chàng,měi yuán xiāo sè yùn qīng cōng。 作者介绍 冯 冯浩 清 · 1719年 - 1801年 清浙江桐乡人,字养吾,号孟亭。乾隆十三年进士。由编修官御史。丁忧后不复出,家居四十年,著述自娱,注李商隐诗文尤有成绩。有《孟亭居士诗文稿》、《玉溪生诗集笺注》、《樊南文集详注》。 查看全部作品 →