古词二首

女儿剔指甲,铜盘落神龙。

误谓古琴弦,弹之应黄钟。

解弦弃阶下,何以别沙虫。

展转卧污泥,不觉随射工。

一夕闻雷声,自悔失所从。

振鬣能兴云,蜿蜒入天宫。

习知含沙态,谓帝勿复容。

宁当负私心,不敢欺至公。

始识贫贱交,无为信心同。

惟有道义盟,庶几能始终。

拼音

nǚ ér tī zhǐ jiǎ,tóng pán luò shén lóng。

wù wèi gǔ qín xián,dàn zhī yīng huáng zhōng。

jiě xián qì jiē xià,hé yǐ bié shā chóng。

zhǎn zhuǎn wò wū ní,bù jué suí shè gōng。

yī xī wén léi shēng,zì huǐ shī suǒ cóng。

zhèn liè néng xīng yún,wān yán rù tiān gōng。

xí zhī hán shā tài,wèi dì wù fù róng。

níng dāng fù sī xīn,bù gǎn qī zhì gōng。

shǐ shí pín jiàn jiāo,wú wèi xìn xīn tóng。

wéi yǒu dào yì méng,shù jǐ néng shǐ zhōng。

作者介绍

黎遂球

明 · ? - 1646年

明广东番禺人,字美周。天启七年举人。再应会试不第。善诗、古文,工画山水。崇祯中,陈子壮荐遂球为经济名儒,以母老不赴。明亡,方应陈子壮荐,为南明隆武朝,兵部职方司主事,提督广东兵援赣州,城破殉难。谥忠悯。有《莲须阁诗文集》。

查看全部作品 →