岣嵝碑

岐阳石鼓文仅存,安置太学真嶙峋。更复上溯二千载,神禹鸟迹荒丘坟。

退之好奇寻古碣,眼未曾见空传说。岣嵝山尖读旧碑,赤文绿字蛟龙掣。

是谁道士偶得睹,事幽语秘终非实。朱张重游入杳茫,鸾漂凤泊悲苍凉。

搜索南岳竟无有,书之简策心彷徨。丹铅先生生已晚,独窥墨本神飞扬。

篆奇义密苦未晓,译以形象词琳琅。自云祝融峰绝顶,踝书巉刻非虚影。

仙扃灵钥辟千年,万古文章传世永。我来修志惭直笔,稽古湮沈肝肺热。

炎帝茶陵尚郁葱,湘灵帝子啼鹃血。初访岳麓得数纸,拖船坳侧依稀是。

传闻南渡嘉定年,隐真屏下移来此。献之连帅镌石壁,四绝堂前谁与敌。

更教摹拓薰麝煤,着手摩挲苔藓剔。衡阳令君忽致书,惠我古本行次且。

县北计里五十二,岣嵝有峰藏璠玙。大禹庙后数百尺,精铁面削螭盘纡。

有司置吏勤守护,闭藏风雨雷霆俱。浴手幡阅少缺画,非隶非篆非虫鱼。

翚飞翼跂倚短剑,古鼎跃水罗珊瑚。两本肥瘦差有别,麓山重刻宁差讹。

云何至宝反后出,永叔夹漈遗摭罗。新安当时已难觅,紫盖咫尺迷嵯峨。

问途雁塔初不远,岂有万丈遮藤萝。是邪非邪正难识,未得辨口如悬河。

《尚书》古文疑伪作,姚兴张霸何其多。谬托蝌斗费量度,孰为发覆忘偏颇。

多闻阙疑见阙殆,吾服至教脱臼科。少陵枉自嗟才竭,昌黎力薄终如何。

后生仰止兴不浅,金泥玉检空吟哦。

拼音

qí yáng shí gǔ wén jǐn cún,ān zhì tài xué zhēn lín xún。gèng fù shàng sù èr qiān zài,shén yǔ niǎo jì huāng qiū fén。

tuì zhī hǎo qí xún gǔ jié,yǎn wèi céng jiàn kōng chuán shuō。gǒu lǒu shān jiān dú jiù bēi,chì wén lǜ zì jiāo lóng chè。

shì shuí dào shì ǒu dé dǔ,shì yōu yǔ mì zhōng fēi shí。zhū zhāng zhòng yóu rù yǎo máng,luán piāo fèng pō bēi cāng liáng。

sōu suǒ nán yuè jìng wú yǒu,shū zhī jiǎn cè xīn páng huáng。dān qiān xiān shēng shēng yǐ wǎn,dú kuī mò běn shén fēi yáng。

zhuàn qí yì mì kǔ wèi xiǎo,yì yǐ xíng xiàng cí lín láng。zì yún zhù róng fēng jué dǐng,huái shū chán kè fēi xū yǐng。

xiān jiōng líng yào pì qiān nián,wàn gǔ wén zhāng chuán shì yǒng。wǒ lái xiū zhì cán zhí bǐ,jī gǔ yān shěn gān fèi rè。

yán dì chá líng shàng yù cōng,xiāng líng dì zi tí juān xuè。chū fǎng yuè lù dé shù zhǐ,tuō chuán ào cè yī xī shì。

chuán wén nán dù jiā dìng nián,yǐn zhēn píng xià yí lái cǐ。xiàn zhī lián shuài juān shí bì,sì jué táng qián shuí yǔ dí。

gèng jiào mó tuò xūn shè méi,zhe shǒu mó sā tái xiǎn tī。héng yáng lìng jūn hū zhì shū,huì wǒ gǔ běn xíng cì qiě。

xiàn běi jì lǐ wǔ shí èr,gǒu lǒu yǒu fēng cáng fán yú。dà yǔ miào hòu shù bǎi chǐ,jīng tiě miàn xuē chī pán yū。

yǒu sī zhì lì qín shǒu hù,bì cáng fēng yǔ léi tíng jù。yù shǒu fān yuè shǎo quē huà,fēi lì fēi zhuàn fēi chóng yú。

huī fēi yì qí yǐ duǎn jiàn,gǔ dǐng yuè shuǐ luó shān hú。liǎng běn féi shòu chà yǒu bié,lù shān zhòng kè níng chà é。

yún hé zhì bǎo fǎn hòu chū,yǒng shū jiā jì yí zhí luó。xīn ān dāng shí yǐ nán mì,zǐ gài zhǐ chǐ mí cuó é。

wèn tú yàn tǎ chū bù yuǎn,qǐ yǒu wàn zhàng zhē téng luó。shì xié fēi xié zhèng nán shí,wèi dé biàn kǒu rú xuán hé。

shàng shū gǔ wén yí wěi zuò,yáo xīng zhāng bà hé qí duō。miù tuō kē dòu fèi liàng dù,shú wèi fā fù wàng piān pǒ。

duō wén quē yí jiàn quē dài,wú fú zhì jiào tuō jiù kē。shǎo líng wǎng zì jiē cái jié,chāng lí lì báo zhōng rú hé。

hòu shēng yǎng zhǐ xīng bù qiǎn,jīn ní yù jiǎn kōng yín ó。

作者介绍

范咸

清 · ? - ?

清浙江钱塘人,字贞吉,号九池。雍正元年进士。官至御史,曾巡视台湾。有《周易原始》、《读经小识》、《碧山楼古今文稿》、《柱下奏议》、《台湾府志》、《浣浦诗钞》等。

查看全部作品 →