题树斋给谏所藏云龙册子

斋空夜静星斗明,陡觉风雨昏镫青。雷轰电闪起咫尺,颓云塞地天冥冥。

恍惚奔趋有百灵,海波倒卷枯沧溟。怪君何处得此通神画,令我骇对顷刻迷阴晴。

我闻龙本至阳精,屈伸变化无定形。九天九渊任潜跃,出入有去翳以行。

世人不知龙德贵,谓可拳养殊不经。谁其画龙即真龙,前有僧繇后所翁。

此图未知出谁手,墨香一渍云蒙蒙。果有蜿蜒势千丈,半露云外藏云中。

精灵尽出真宰泣,尺幅神变谁能穷。正恐朝坤有时要霖雨,忽然带云飞去图为空。

龙兮龙兮我愿招之复来入,神功既毕此堪蛰老屋。

空山伴夜吟雨气,淋漓万古云犹湿。

拼音

zhāi kōng yè jìng xīng dòu míng,dǒu jué fēng yǔ hūn dèng qīng。léi hōng diàn shǎn qǐ zhǐ chǐ,tuí yún sāi dì tiān míng míng。

huǎng hū bēn qū yǒu bǎi líng,hǎi bō dào juǎn kū cāng míng。guài jūn hé chù dé cǐ tōng shén huà,lìng wǒ hài duì qǐng kè mí yīn qíng。

wǒ wén lóng běn zhì yáng jīng,qū shēn biàn huà wú dìng xíng。jiǔ tiān jiǔ yuān rèn qián yuè,chū rù yǒu qù yì yǐ xíng。

shì rén bù zhī lóng dé guì,wèi kě quán yǎng shū bù jīng。shuí qí huà lóng jí zhēn lóng,qián yǒu sēng yáo hòu suǒ wēng。

cǐ tú wèi zhī chū shuí shǒu,mò xiāng yī zì yún méng méng。guǒ yǒu wān yán shì qiān zhàng,bàn lù yún wài cáng yún zhōng。

jīng líng jǐn chū zhēn zǎi qì,chǐ fú shén biàn shuí néng qióng。zhèng kǒng cháo kūn yǒu shí yào lín yǔ,hū rán dài yún fēi qù tú wèi kōng。

lóng xī lóng xī wǒ yuàn zhāo zhī fù lái rù,shén gōng jì bì cǐ kān zhé lǎo wū。

kōng shān bàn yè yín yǔ qì,lín lí wàn gǔ yún yóu shī。

作者介绍

艾畅

清 · ? - ?

清江西东乡人,字至堂。初以举人官临江教授,补广东博罗知县。在官一年即乞归。道光二十年成进士。工诗古文,兼通经学。有《诗义求经》、《论语别注》、《至堂诗钞》等。

查看全部作品 →