春莫自板桥从诸父兄往从兄美彰墓上作

伊人不可见,山风落松林。

形骸没颜色,土丘埋素心。

昼鸟啼无听,潦水高为吟。

我来随杖屦,携幼伤情深。

草木自华实,彼穴何冥沉。

丈夫入黄泉,流膏作甘霖。

湿此层崖翠,千载留胸襟。

周视作拱揖,泫泪不能尽。

何况刊箕踞,一饮临苍岑。

拼音

yī rén bù kě jiàn,shān fēng luò sōng lín。

xíng hái méi yán sè,tǔ qiū mái sù xīn。

zhòu niǎo tí wú tīng,lǎo shuǐ gāo wèi yín。

wǒ lái suí zhàng jù,xié yòu shāng qíng shēn。

cǎo mù zì huá shí,bǐ xué hé míng chén。

zhàng fū rù huáng quán,liú gāo zuò gān lín。

shī cǐ céng yá cuì,qiān zài liú xiōng jīn。

zhōu shì zuò gǒng yī,xuàn lèi bù néng jǐn。

hé kuàng kān jī jù,yī yǐn lín cāng cén。

作者介绍

黎遂球

明 · ? - 1646年

明广东番禺人,字美周。天启七年举人。再应会试不第。善诗、古文,工画山水。崇祯中,陈子壮荐遂球为经济名儒,以母老不赴。明亡,方应陈子壮荐,为南明隆武朝,兵部职方司主事,提督广东兵援赣州,城破殉难。谥忠悯。有《莲须阁诗文集》。

查看全部作品 →