题吴樵史就鸥阁

寥天漠漠风猎猎,我居硖中旬已浃。

青衫白发笑逢君,芦苇夤缘意稠叠。

三椽巧与市廛避,一榻凉多风露接。

阁前看山山拥帘,阁里读书书满箧。

游湍戏渚趣略同,泛宅浮家情敌惬。

一线寒流且伴眠,四围翠影常闻唼。

容颜五十未衰飒,景物东西恣收拾。

索处自怜虽作赋,长贫乞米空书帖。

周旋渔弟与樵兄,扶持山童并灶妾。

定心纵断隔楼钟,照眼还开满林叶。

瓢不空心酒细倾,屐无前齿苔争蹑。

旅人地主两相忘,看君醉启丹砂颊。

拼音

liáo tiān mò mò fēng liè liè,wǒ jū xiá zhōng xún yǐ jiā。

qīng shān bái fā xiào féng jūn,lú wěi yín yuán yì chóu dié。

sān chuán qiǎo yǔ shì chán bì,yī tà liáng duō fēng lù jiē。

gé qián kàn shān shān yōng lián,gé lǐ dú shū shū mǎn qiè。

yóu tuān xì zhǔ qù lüè tóng,fàn zhái fú jiā qíng dí qiè。

yī xiàn hán liú qiě bàn mián,sì wéi cuì yǐng cháng wén shà。

róng yán wǔ shí wèi shuāi sà,jǐng wù dōng xī zì shōu shí。

suǒ chù zì lián suī zuò fù,zhǎng pín qǐ mǐ kōng shū tiē。

zhōu xuán yú dì yǔ qiáo xiōng,fú chí shān tóng bìng zào qiè。

dìng xīn zòng duàn gé lóu zhōng,zhào yǎn hái kāi mǎn lín yè。

piáo bù kōng xīn jiǔ xì qīng,jī wú qián chǐ tái zhēng niè。

lǚ rén dì zhǔ liǎng xiāng wàng,kàn jūn zuì qǐ dān shā jiá。

作者介绍

汪仲鈖

清 · ? - ?

清浙江湘乡人,字丰玉。汪孟鋗弟。乾隆十五年举于乡。少即肆力于诗,与兄俱以诗名。酷爱宋黄庭坚、王安石诗,诗作有新意,无江西诗派生硬之习。早卒。有《桐石草堂集》。

查看全部作品 →