寿云上人七十

云松老画师,现身为德士。

兰松怪石竹,小小六通戏。

京师大隐区,丈室蒲团地。

江山百代秀,尽落师圈。

笔尖一指出,咫尺万里势。

身轻腊逾高,雀喜瓶间寄。

相忘居井蛇,那有上天刺。

于今七十年,应身常如意。

知无性七十,但有门不二。

我家宦京国,识师已三世。

师来道故旧,多余不知事。

笑指长须奴,见其双丫髻。

一叹岁月深,廿年屈伸臂。

后佛十二日,早余廿三岁。

高坐天花来,面目难为秘。

人天与佛祖,一样毫端绘。

在天为虚空,在地为物类。

当其下笔时,何者可思议。

未妨再七十,珍重眉毛翠。

拼音

yún sōng lǎo huà shī,xiàn shēn wèi dé shì。

lán sōng guài shí zhú,xiǎo xiǎo liù tōng xì。

jīng shī dà yǐn qū,zhàng shì pú tuán dì。

jiāng shān bǎi dài xiù,jǐn luò shī quān kuì。

bǐ jiān yī zhǐ chū,zhǐ chǐ wàn lǐ shì。

shēn qīng là yú gāo,què xǐ píng jiān jì。

xiāng wàng jū jǐng shé,nà yǒu shàng tiān cì。

yú jīn qī shí nián,yīng shēn cháng rú yì。

zhī wú xìng qī shí,dàn yǒu mén bù èr。

wǒ jiā huàn jīng guó,shí shī yǐ sān shì。

shī lái dào gù jiù,duō yú bù zhī shì。

xiào zhǐ zhǎng xū nú,jiàn qí shuāng yā jì。

yī tàn suì yuè shēn,niàn nián qū shēn bì。

hòu fú shí èr rì,zǎo yú niàn sān suì。

gāo zuò tiān huā lái,miàn mù nán wèi mì。

rén tiān yǔ fú zǔ,yī yàng háo duān huì。

zài tiān wèi xū kōng,zài dì wèi wù lèi。

dāng qí xià bǐ shí,hé zhě kě sī yì。

wèi fáng zài qī shí,zhēn zhòng méi máo cuì。

作者介绍

张照

清 · 1691年 - 1745年

清江苏华亭人,初名默,字得天,又字长卿,号泾南,又号天瓶居士。康熙四十八年进士,授检讨,官至刑部尚书。通法律、精音乐,尤工书法。卒谥文敏。

查看全部作品 →