慰公夜听老僧说大龙湫余为述其语

两山劈相对,体凹而头出。

怒势角终古,欲磕仅不磕。

飞瀑自顶来,悬喷下离壁。

惊飙忽吹过,左抟或右结。

急裹万串珠,疾圜千捧雪。

立下触巉岩,一跌扑再跌。

回飙忽吹转,团物上未擘。

磕石复一响,片片始飘屑。

风伯太奔忙,雷君喊无歇。

百灵不暂停,混沌至今日。

慰公适语我,夜同老僧榻。

听说大龙湫,惊起唤奇绝。

恍若置此中,狂叫荡魂魄。

足仄不得收,目瞬不计睫。

始叹世外奇,天地偶一设。

老僧既善状,得过慰公舌。

慰公既善谈,得入杲叟笔。

山神最遥待,高僧与词伯。

请更说匡庐,泉声落三叠。

拼音

liǎng shān pī xiāng duì,tǐ āo ér tóu chū。

nù shì jiǎo zhōng gǔ,yù kē jǐn bù kē。

fēi pù zì dǐng lái,xuán pēn xià lí bì。

jīng biāo hū chuī guò,zuǒ tuán huò yòu jié。

jí guǒ wàn chuàn zhū,jí huán qiān pěng xuě。

lì xià chù chán yán,yī diē pū zài diē。

huí biāo hū chuī zhuǎn,tuán wù shàng wèi bāi。

kē shí fù yī xiǎng,piàn piàn shǐ piāo xiè。

fēng bó tài bēn máng,léi jūn hǎn wú xiē。

bǎi líng bù zàn tíng,hùn dùn zhì jīn rì。

wèi gōng shì yǔ wǒ,yè tóng lǎo sēng tà。

tīng shuō dà lóng jiǎo,jīng qǐ huàn qí jué。

huǎng ruò zhì cǐ zhōng,kuáng jiào dàng hún pò。

zú zè bù dé shōu,mù shùn bù jì jié。

shǐ tàn shì wài qí,tiān dì ǒu yī shè。

lǎo sēng jì shàn zhuàng,dé guò wèi gōng shé。

wèi gōng jì shàn tán,dé rù gǎo sǒu bǐ。

shān shén zuì yáo dài,gāo sēng yǔ cí bó。

qǐng gèng shuō kuāng lú,quán shēng luò sān dié。

作者介绍

李邺嗣

清 · ? - ?

李邺嗣,原名文胤,以字行,号杲堂,鄞县人。明诸生。有《杲堂诗钞》。

查看全部作品 →