行路难

颲风吹散阴天雾,十里横塘开石路。

云是当年捍海堤,黄土茫茫海眼涸。

堤上人家学种桑,老翁不识灵胥怒。

发鸠怨鸟暂得伸,草没鲛宫烽火树。

麻姑笑语王方平,水浅蓬莱复一度。

人间海陆亦易迁,天地鸿蒙我适晤。

拼音

liè fēng chuī sàn yīn tiān wù,shí lǐ héng táng kāi shí lù。

yún shì dāng nián hàn hǎi dī,huáng tǔ máng máng hǎi yǎn hé。

dī shàng rén jiā xué zhǒng sāng,lǎo wēng bù shí líng xū nù。

fā jiū yuàn niǎo zàn dé shēn,cǎo méi jiāo gōng fēng huǒ shù。

má gū xiào yǔ wáng fāng píng,shuǐ qiǎn péng lái fù yī dù。

rén jiān hǎi lù yì yì qiān,tiān dì hóng méng wǒ shì wù。

作者介绍

李邺嗣

清 · ? - ?

李邺嗣,原名文胤,以字行,号杲堂,鄞县人。明诸生。有《杲堂诗钞》。

查看全部作品 →