泛海

娲皇断鳌足,元气泄混茫。散作长波涾?杳,不知其几千万里,荡摇大地天为盲。

有时飓母胎长长鲸怒,星眸电齿云车雷鼓风轮森开张。

尘沙飞扬人鬼哭,往往白昼惨冽如幽荒。往时读海赋,犹疑近荒唐。

朅来鹭门一怅望,大叫绝奇狂夫狂。柁楼打鼓长鱼立,船头挂席西风凉。

是时郁仪忽走匿,但见天光水色一气摩硠硠。大嶝路最近,小憩古禅房。

彼岸倏不见,一叶随波扬。南人自夸乘船惯,不比坐马颠踣难收缰。

岂知波恬风静浪息时,起势一落犹有千丈强。长吉心肝尽呕出,但无好句归锦囊。

忽然桃浪暖,红影落星光。须臾墨云卷,四顾失青苍。

出海与亚班,神色俱仓皇。飞身上桅杪,指南凭针芒。

谓言渡海此最险,呵㗵下有蛟鼍藏。去年太守误落漈,鹬如飞凫失侣天外周翱翔。

今年将军复遭毒,有如曹兵百万赤壁遇周郎。罗经巽己偶错位,北去弱水东扶桑。

我闻此语了无怖,俗子所见皆秕糠。男儿桑弧悬矢志四方,径须腰悬斗印提干将。

出入玉门赴沙场,直探虎穴扫欃枪。名勒钟鼎勋旗常,回手抉汉分天章。

不然翻身跳出尘坱外,跨鳌骑鹤骖鸾凰。朝游碧落暮沧溟,须弥大界随相羊。

谁能瑟瑟缩缩如寒螀。坐令颜鬓凋秋霜。况闻蓬莱方丈咫尺尘隔断,世乏仙骨谁梯航。

因风误到更可喜,底用祸福先周详。台阳一番岛,宛在水中央。

古称毗舍耶,或云婆娑洋。自从归入版图后,穿胸儋耳咸循良。

我来衔命持羽节,要将帝德勤宣扬。兼恐奇才遗海外,一一搜采贡明堂。

水程志更更十一,蠡窥管测毕竟绳尺难参量。何奇不有怪不储,且复耳目恣探详。

兹游之奇平生冠,东坡快事吾能偿。舟师喘定笑绝倒,喜色转露眉间黄。

天鸡一声晓色白,百怪照影争逃亡。不见澎湖见飞鸟,鸟飞多处山云长。

三十六岛郁相望,渔庄蟹舍纷低昂。收篷暂寄泊,呼童满引觞。

尔雅颓然不知身与世,恍忽栩栩瞬息历九州遍八极,徜徉于无何有之乡。

拼音

wā huáng duàn áo zú,yuán qì xiè hùn máng。sàn zuò zhǎng bō tà duò yǎo,bù zhī qí jǐ qiān wàn lǐ,dàng yáo dà dì tiān wèi máng。

yǒu shí jù mǔ tāi zhǎng zhǎng jīng nù,xīng móu diàn chǐ yún chē léi gǔ fēng lún sēn kāi zhāng。

chén shā fēi yáng rén guǐ kū,wǎng wǎng bái zhòu cǎn liè rú yōu huāng。wǎng shí dú hǎi fù,yóu yí jìn huāng táng。

qiè lái lù mén yī chàng wàng,dà jiào jué qí kuáng fū kuáng。duò lóu dǎ gǔ zhǎng yú lì,chuán tóu guà xí xī fēng liáng。

shì shí yù yí hū zǒu nì,dàn jiàn tiān guāng shuǐ sè yī qì mó láng láng。dà dèng lù zuì jìn,xiǎo qì gǔ chán fáng。

bǐ àn shū bù jiàn,yī yè suí bō yáng。nán rén zì kuā chéng chuán guàn,bù bǐ zuò mǎ diān bó nán shōu jiāng。

qǐ zhī bō tián fēng jìng làng xī shí,qǐ shì yī luò yóu yǒu qiān zhàng qiáng。zhǎng jí xīn gān jǐn ǒu chū,dàn wú hǎo jù guī jǐn náng。

hū rán táo làng nuǎn,hóng yǐng luò xīng guāng。xū yú mò yún juǎn,sì gù shī qīng cāng。

chū hǎi yǔ yà bān,shén sè jù cāng huáng。fēi shēn shàng wéi miǎo,zhǐ nán píng zhēn máng。

wèi yán dù hǎi cǐ zuì xiǎn,hē xù xià yǒu jiāo tuó cáng。qù nián tài shǒu wù luò jì,yù rú fēi fú shī lǚ tiān wài zhōu áo xiáng。

jīn nián jiāng jūn fù zāo dú,yǒu rú cáo bīng bǎi wàn chì bì yù zhōu láng。luó jīng xùn jǐ ǒu cuò wèi,běi qù ruò shuǐ dōng fú sāng。

wǒ wén cǐ yǔ le wú bù,sú zi suǒ jiàn jiē bǐ kāng。nán ér sāng hú xuán shǐ zhì sì fāng,jìng xū yāo xuán dòu yìn tí gàn jiāng。

chū rù yù mén fù shā chǎng,zhí tàn hǔ xué sǎo chán qiāng。míng lēi zhōng dǐng xūn qí cháng,huí shǒu jué hàn fēn tiān zhāng。

bù rán fān shēn tiào chū chén yǎng wài,kuà áo qí hè cān luán huáng。cháo yóu bì luò mù cāng míng,xū mí dà jiè suí xiāng yáng。

shuí néng sè sè suō suō rú hán jiāng。zuò lìng yán bìn diāo qiū shuāng。kuàng wén péng lái fāng zhàng zhǐ chǐ chén gé duàn,shì fá xiān gǔ shuí tī háng。

yīn fēng wù dào gèng kě xǐ,dǐ yòng huò fú xiān zhōu xiáng。tái yáng yī fān dǎo,wǎn zài shuǐ zhōng yāng。

gǔ chēng pí shě yé,huò yún pó suō yáng。zì cóng guī rù bǎn tú hòu,chuān xiōng dān ěr xián xún liáng。

wǒ lái xián mìng chí yǔ jié,yào jiāng dì dé qín xuān yáng。jiān kǒng qí cái yí hǎi wài,yī yī sōu cǎi gòng míng táng。

shuǐ chéng zhì gèng gèng shí yī,lí kuī guǎn cè bì jìng shéng chǐ nán cān liàng。hé qí bù yǒu guài bù chǔ,qiě fù ěr mù zì tàn xiáng。

zī yóu zhī qí píng shēng guān,dōng pō kuài shì wú néng cháng。zhōu shī chuǎn dìng xiào jué dào,xǐ sè zhuǎn lù méi jiān huáng。

tiān jī yī shēng xiǎo sè bái,bǎi guài zhào yǐng zhēng táo wáng。bù jiàn pēng hú jiàn fēi niǎo,niǎo fēi duō chù shān yún zhǎng。

sān shí liù dǎo yù xiāng wàng,yú zhuāng xiè shě fēn dī áng。shōu péng zàn jì pō,hū tóng mǎn yǐn shāng。

ěr yǎ tuí rán bù zhī shēn yǔ shì,huǎng hū xǔ xǔ shùn xī lì jiǔ zhōu biàn bā jí,cháng yáng yú wú hé yǒu zhī xiāng。

作者介绍

钱琦

清 · 1709年 - 1790年

清浙江仁和人,字相人,号玙沙,晚年自号耕石老人。乾隆二年进士,官至福建布政使。平生以“虚心实力”四字自勉。好为诗。有《澄碧斋诗钞》。

查看全部作品 →