七鲲身

海中有鲲夜化鹏,将飞似堕忽伏蹲。

浸作千年老云根,分排玉立如弟昆。

蛟宫千丈姿雄跨,鳄浪万里供馋吞。

壮气已作长虹吐,远势欲挟孤鸾骞。

如砥狂澜留柱石,时挝天鼓殷雷门。

左控安平右鹿耳,襟带众汇如缭垣。

当年蛙龟争雄处,犀甲百万齐云屯。

一声海吼白骨枯,潮头战血交流浑。

自从归我版图后,恬波息浪清乾坤。

升平大业垂万古,异域往往叨殊恩。

只今穷崖绝壑地,已成紫蟹黄鱼村。

我来正值三月暮,裌衣习习春风温。

他山可望不可即,远见一片苍烟痕。

天地沧桑本变幻,古今兴废如朝昏。

况复浮生一泡影,忍令岁月逐尘奔。

眼中俗客难为论,黯然默默销神魂。

安得如尔息健翮,坐受晚露与朝暾。

拼音

hǎi zhōng yǒu kūn yè huà péng,jiāng fēi shì duò hū fú dūn。

jìn zuò qiān nián lǎo yún gēn,fēn pái yù lì rú dì kūn。

jiāo gōng qiān zhàng zī xióng kuà,è làng wàn lǐ gōng chán tūn。

zhuàng qì yǐ zuò zhǎng hóng tǔ,yuǎn shì yù xié gū luán qiān。

rú dǐ kuáng lán liú zhù shí,shí wō tiān gǔ yīn léi mén。

zuǒ kòng ān píng yòu lù ěr,jīn dài zhòng huì rú liáo yuán。

dāng nián wā guī zhēng xióng chù,xī jiǎ bǎi wàn qí yún tún。

yī shēng hǎi hǒu bái gǔ kū,cháo tóu zhàn xuè jiāo liú hún。

zì cóng guī wǒ bǎn tú hòu,tián bō xī làng qīng qián kūn。

shēng píng dà yè chuí wàn gǔ,yì yù wǎng wǎng dāo shū ēn。

zhǐ jīn qióng yá jué hè dì,yǐ chéng zǐ xiè huáng yú cūn。

wǒ lái zhèng zhí sān yuè mù,jiá yī xí xí chūn fēng wēn。

tā shān kě wàng bù kě jí,yuǎn jiàn yī piàn cāng yān hén。

tiān dì cāng sāng běn biàn huàn,gǔ jīn xīng fèi rú cháo hūn。

kuàng fù fú shēng yī pào yǐng,rěn lìng suì yuè zhú chén bēn。

yǎn zhōng sú kè nán wèi lùn,àn rán mò mò xiāo shén hún。

ān dé rú ěr xī jiàn hé,zuò shòu wǎn lù yǔ cháo tūn。

作者介绍

钱琦

清 · 1709年 - 1790年

清浙江仁和人,字相人,号玙沙,晚年自号耕石老人。乾隆二年进士,官至福建布政使。平生以“虚心实力”四字自勉。好为诗。有《澄碧斋诗钞》。

查看全部作品 →