偕梓材、洛翘、师竹、芝生作消暑集,尝白莲花瓣,分得渔字

采采白莲花,池塘半亩馀。

明霞落波晚,红日照林初。

嘉宾常欢聚,消暑足清娱。

鸡豚苦下箸,瓜果足园蔬。

主人出新意,折花充庖厨。

我曾餐兰菊,秀色并可茹。

天地为炉炭,山水得膏腴。

况此白菡萏,清不染泥淤。

烹调妙燔炙,瓣瓣落瑶琚。

奉出白玉盘,香味与之俱。

清气沦骨髓,芳泽润肌肤。

催诗分雪藕,酌酒和琼酥。

充我冰洁肠,烦热快涤除。

彼哉尘俗子,未许为酒徒。

膏粱涂痴腹,粗粝饱腐儒。

爱花花愈憎,臭味自然殊。

若使餐此莲,出污而入污。

安得素心侣,英华共含咀。

邀花入肺腑,谅勿蒙其辜。

座客发狂笑,语奇天下无。

花不用钱买,酒岂为我沽。

今夕尽足乐,心事梦樵渔。

拼音

cǎi cǎi bái lián huā,chí táng bàn mǔ yú。

míng xiá luò bō wǎn,hóng rì zhào lín chū。

jiā bīn cháng huān jù,xiāo shǔ zú qīng yú。

jī tún kǔ xià zhù,guā guǒ zú yuán shū。

zhǔ rén chū xīn yì,zhé huā chōng páo chú。

wǒ céng cān lán jú,xiù sè bìng kě rú。

tiān dì wèi lú tàn,shān shuǐ dé gāo yú。

kuàng cǐ bái hàn dàn,qīng bù rǎn ní yū。

pēng diào miào fán zhì,bàn bàn luò yáo jū。

fèng chū bái yù pán,xiāng wèi yǔ zhī jù。

qīng qì lún gǔ suǐ,fāng zé rùn jī fū。

cuī shī fēn xuě ǒu,zhuó jiǔ hé qióng sū。

chōng wǒ bīng jié cháng,fán rè kuài dí chú。

bǐ zāi chén sú zi,wèi xǔ wèi jiǔ tú。

gāo liáng tú chī fù,cū lì bǎo fǔ rú。

ài huā huā yù zēng,chòu wèi zì rán shū。

ruò shǐ cān cǐ lián,chū wū ér rù wū。

ān dé sù xīn lǚ,yīng huá gòng hán jǔ。

yāo huā rù fèi fǔ,liàng wù méng qí gū。

zuò kè fā kuáng xiào,yǔ qí tiān xià wú。

huā bù yòng qián mǎi,jiǔ qǐ wèi wǒ gū。

jīn xī jǐn zú lè,xīn shì mèng qiáo yú。

作者介绍

许传霈

清 · 1844年 - ?

许传霈,清道光二十三年生,上虞人,宦游杭州等地。曾为东阳乡试考官(《一诚斋诗集》中有《襄校东阳县试卷事竣柬梓材》),嗜篆刻、擅金石考据,有诗名。尝与汪苇塘、施衡甫(继常,曾考考证汉三老碑出土地)诸公结诗社,唱和不断,一时风流。平生诗词汇为《一诚斋诗存》传世。《海宁州志稿》其为原撰,于海宁地方史志有筚路蓝缕之功。

查看全部作品 →