消暑集分得中字效柏梁体

高歌对酒感慨中,何来铁汉唱江东。

臭味多同兴正浓,酒令俨如军令逢。

欢然座上有车公,催人懊恼有西风。

欲以酒兵挫其锋,我马既同车既攻。

登坛大将策奇功,借箸为筹我适从。

俎豆坛坫快折冲,侍儿环绕肃军容。

奔足长阪怒花骢,爪肆拇战疾游龙。

左右猿臂挽强弓,中流砥柱特磨铜。

欲还世界气和融,书勋妙笔补天工。

座旁有客笑接踪,谓君所见何庸庸。

古来否泰与塞通,来往循环运不穷。

炎威太过势蒙茸,清凉一味椒空蒙。

暑气亏时寒气充,无非造化之陶镕。

岂若趋炎热心胸,翻云覆雨角雌雄。

善哉斯言得折衷,恍闻暮鼓与晨钟。

消暑会亦有始终,阶下秋叶坠疏桐。

一堂高会剪烛红,相与欢进酒满钟。

拼音

gāo gē duì jiǔ gǎn kǎi zhōng,hé lái tiě hàn chàng jiāng dōng。

chòu wèi duō tóng xīng zhèng nóng,jiǔ lìng yǎn rú jūn lìng féng。

huān rán zuò shàng yǒu chē gōng,cuī rén ào nǎo yǒu xī fēng。

yù yǐ jiǔ bīng cuò qí fēng,wǒ mǎ jì tóng chē jì gōng。

dēng tán dà jiāng cè qí gōng,jiè zhù wèi chóu wǒ shì cóng。

zǔ dòu tán diàn kuài zhé chōng,shì ér huán rào sù jūn róng。

bēn zú zhǎng bǎn nù huā cōng,zhǎo sì mǔ zhàn jí yóu lóng。

zuǒ yòu yuán bì wǎn qiáng gōng,zhōng liú dǐ zhù tè mó tóng。

yù hái shì jiè qì hé róng,shū xūn miào bǐ bǔ tiān gōng。

zuò páng yǒu kè xiào jiē zōng,wèi jūn suǒ jiàn hé yōng yōng。

gǔ lái fǒu tài yǔ sāi tōng,lái wǎng xún huán yùn bù qióng。

yán wēi tài guò shì méng rōng,qīng liáng yī wèi jiāo kōng méng。

shǔ qì kuī shí hán qì chōng,wú fēi zào huà zhī táo róng。

qǐ ruò qū yán rè xīn xiōng,fān yún fù yǔ jiǎo cí xióng。

shàn zāi sī yán dé zhé zhōng,huǎng wén mù gǔ yǔ chén zhōng。

xiāo shǔ huì yì yǒu shǐ zhōng,jiē xià qiū yè zhuì shū tóng。

yī táng gāo huì jiǎn zhú hóng,xiāng yǔ huān jìn jiǔ mǎn zhōng。

作者介绍

许传霈

清 · 1844年 - ?

许传霈,清道光二十三年生,上虞人,宦游杭州等地。曾为东阳乡试考官(《一诚斋诗集》中有《襄校东阳县试卷事竣柬梓材》),嗜篆刻、擅金石考据,有诗名。尝与汪苇塘、施衡甫(继常,曾考考证汉三老碑出土地)诸公结诗社,唱和不断,一时风流。平生诗词汇为《一诚斋诗存》传世。《海宁州志稿》其为原撰,于海宁地方史志有筚路蓝缕之功。

查看全部作品 →