拟郭璞游仙诗七首

嘉荫成翠幄,幽兰含露滋。

草木喻至理,英华各及时。

晨光东南驾,流景西北驰。

达人解其微,安用长独悲。

鍊石开华顶,酌泉集清池。

同行王子乔,赠我九茎芝。

腾骧入云路,徘徊历四维。

拼音

jiā yīn chéng cuì wò,yōu lán hán lù zī。

cǎo mù yù zhì lǐ,yīng huá gè jí shí。

chén guāng dōng nán jià,liú jǐng xī běi chí。

dá rén jiě qí wēi,ān yòng zhǎng dú bēi。

liàn shí kāi huá dǐng,zhuó quán jí qīng chí。

tóng xíng wáng zi qiáo,zèng wǒ jiǔ jīng zhī。

téng xiāng rù yún lù,pái huái lì sì wéi。

作者介绍

许传霈

清 · 1844年 - ?

许传霈,清道光二十三年生,上虞人,宦游杭州等地。曾为东阳乡试考官(《一诚斋诗集》中有《襄校东阳县试卷事竣柬梓材》),嗜篆刻、擅金石考据,有诗名。尝与汪苇塘、施衡甫(继常,曾考考证汉三老碑出土地)诸公结诗社,唱和不断,一时风流。平生诗词汇为《一诚斋诗存》传世。《海宁州志稿》其为原撰,于海宁地方史志有筚路蓝缕之功。

查看全部作品 →