月夜闻笛

嶰谷幽篁啸风雨,孤生童童音独苦。

伶伦截管象龙吟,吹满阳柯散阴羽。

流传世上知音稀,今夜月明吹者谁。

沉吟压抑断还续,悠扬满野幽且悲。

春莺百啭清如水,孤鹤移巢中夜起。

幽闺思妇忆关河,下国迁臣去乡里。

众山籁静寒乌栖,此时呜咽遂成啼。

凝心寂听起吟望,怆然怀古沾裳衣。

在昔公孙裁律管,?统黄钟众清满。

音清易苦感人情,缠绵发爱方思返。

堪嗟古乐尽销沈,谁知声理感人深。

琴谱广陵成绝响,笙吹鸣鹿断和音。

惟留一笛调馀龠,无复中和尚苦吟。

婵媛伤抱思轩梦,雅骚幽怨无人重。

省识劳思万古情,何时吹万群方动。

拼音

xiè gǔ yōu huáng xiào fēng yǔ,gū shēng tóng tóng yīn dú kǔ。

líng lún jié guǎn xiàng lóng yín,chuī mǎn yáng kē sàn yīn yǔ。

liú chuán shì shàng zhī yīn xī,jīn yè yuè míng chuī zhě shuí。

chén yín yā yì duàn hái xù,yōu yáng mǎn yě yōu qiě bēi。

chūn yīng bǎi zhuàn qīng rú shuǐ,gū hè yí cháo zhōng yè qǐ。

yōu guī sī fù yì guān hé,xià guó qiān chén qù xiāng lǐ。

zhòng shān lài jìng hán wū qī,cǐ shí wū yàn suì chéng tí。

níng xīn jì tīng qǐ yín wàng,chuàng rán huái gǔ zhān shang yī。

zài xī gōng sūn cái lǜ guǎn,rén tǒng huáng zhōng zhòng qīng mǎn。

yīn qīng yì kǔ gǎn rén qíng,chán mián fā ài fāng sī fǎn。

kān jiē gǔ lè jǐn xiāo shěn,shuí zhī shēng lǐ gǎn rén shēn。

qín pǔ guǎng líng chéng jué xiǎng,shēng chuī míng lù duàn hé yīn。

wéi liú yī dí diào yú yuè,wú fù zhōng hé shàng kǔ yín。

chán yuàn shāng bào sī xuān mèng,yǎ sāo yōu yuàn wú rén zhòng。

shěng shí láo sī wàn gǔ qíng,hé shí chuī wàn qún fāng dòng。

作者介绍

宋育仁

清 · ? - ?

宋育仁,字芸子,四川富顺人。博通群籍,尤深经学,为王闿运及门高弟。乙未割台之役,有感事五首,唐衢痛哭,杜牧罪言,兼而有之。见连横《台湾诗录》,今据以移录。(吴福助撰)

查看全部作品 →