题王叔和所藏磬石本兰亭叙

升庵嗜古多创奇,岣嵝石鼓纷陆离。

此本来从日所出,想自通倭初得之。

浮沉海外无人识,落寞千年谁拾得。

成嘉相去亦有年,毡蜡不伤惟角折。

迨今阅世更长久,宝物自当不胫走。

真赏偏逢节相迟,总呵定有灵祇守。

颇类遗经估舶传,鉴家过眼认云烟。

人间晚出宜珍异,玉磬声高玉枕前。

拼音

shēng ān shì gǔ duō chuàng qí,gǒu lǒu shí gǔ fēn lù lí。

cǐ běn lái cóng rì suǒ chū,xiǎng zì tōng wō chū dé zhī。

fú chén hǎi wài wú rén shí,luò mò qiān nián shuí shí dé。

chéng jiā xiāng qù yì yǒu nián,zhān là bù shāng wéi jiǎo zhé。

dài jīn yuè shì gèng zhǎng jiǔ,bǎo wù zì dāng bù jìng zǒu。

zhēn shǎng piān féng jié xiāng chí,zǒng hē dìng yǒu líng qí shǒu。

pǒ lèi yí jīng gū bó chuán,jiàn jiā guò yǎn rèn yún yān。

rén jiān wǎn chū yí zhēn yì,yù qìng shēng gāo yù zhěn qián。

作者介绍

宗稷辰

清 · 1792年 - 1867年

清浙江会稽人,字涤甫,又作迪甫,又字涤楼。道光元年举人。咸丰初迁御史,曾疏请各省实行保甲,又荐举左宗棠等人。尝筑济宁城墙御捻军。官至山东运河道。有《躬耻集》、《四书体味录》。

查看全部作品 →