弹琴 刘文嘉 清 良夜调素琴,弦和指复柔。一弹声泠泠,再鼓心悠悠。缓若片云停,急如三峡流。雍雍和鸣雁,泛泛不系舟。松风起深谷,修篁响清秋。飘然凌云思,恍挟飞仙游。聊以自怡悦,何必知音求。信哉欧公言,可以瘳幽忧。 拼音 liáng yè diào sù qín,xián hé zhǐ fù róu。yī dàn shēng líng líng,zài gǔ xīn yōu yōu。huǎn ruò piàn yún tíng,jí rú sān xiá liú。yōng yōng hé míng yàn,fàn fàn bù xì zhōu。sōng fēng qǐ shēn gǔ,xiū huáng xiǎng qīng qiū。piāo rán líng yún sī,huǎng xié fēi xiān yóu。liáo yǐ zì yí yuè,hé bì zhī yīn qiú。xìn zāi ōu gōng yán,kě yǐ chōu yōu yōu。 作者介绍 刘 刘文嘉 清 · ? - ? 刘文嘉,沧州人。南皮张文襄公子妇,光绪戊戌进士四品京堂权室。有《然藜阁诗钞》。 查看全部作品 →