百字铭

远观山色,年年依旧如新,近视人情,渐渐不同往日。

诗朋酒友,日会三千,知己心人,百无一二。

花开兮,蝴蝶至,人困兮,亲戚疏。

时来,谁不来;时不来,谁来。

自跌倒,自爬起,靠人扶,都是假。

亲戚朋友,说的是隔山话。且挨过三冬四夏,暂受些此痛苦,雪尽后再看梅花。

拼音

yuǎn guān shān sè,nián nián yī jiù rú xīn,jìn shì rén qíng,jiàn jiàn bù tóng wǎng rì。

shī péng jiǔ yǒu,rì huì sān qiān,zhī jǐ xīn rén,bǎi wú yī èr。

huā kāi xī,hú dié zhì,rén kùn xī,qīn qī shū。

shí lái,shuí bù lái;shí bù lái,shuí lái。

zì diē dào,zì pá qǐ,kào rén fú,dōu shì jiǎ。

qīn qī péng yǒu,shuō de shì gé shān huà。qiě āi guò sān dōng sì xià,zàn shòu xiē cǐ tòng kǔ,xuě jǐn hòu zài kàn méi huā。

作者介绍

吴汝纶

清 · 1840年 - 1903年

清安徽桐城人,字挚甫。同治四年进士。曾为曾国藩、李鸿章幕宾。光绪时任京师大学堂总教习。尝赴日本考察教育制度,著《东游丛录》。于经史子集多有点评,为桐城派后期作家。曾为严复《天演论》作序,备加称道。有《桐城吴先生全书》。

查看全部作品 →