送张松樵鍊师还庐山

竟谢浮荣觅紫芝,好山深处结茅茨。

伯英家法原能草,栗里遗民更有诗。

时踏青苍舒朗啸,未忘黑白一弹棋。

匡庐到处悬飞瀑,可许支筇共问奇。

拼音

jìng xiè fú róng mì zǐ zhī,hǎo shān shēn chù jié máo cí。

bó yīng jiā fǎ yuán néng cǎo,lì lǐ yí mín gèng yǒu shī。

shí tà qīng cāng shū lǎng xiào,wèi wàng hēi bái yī dàn qí。

kuāng lú dào chù xuán fēi pù,kě xǔ zhī qióng gòng wèn qí。

作者介绍

米汉雯

清 · ? - ?

清顺天宛平人,字紫来,号秀嵓。米万钟孙。顺治十八年进士。康熙间试鸿博,授编修,充云南乡试正考官,擢侍讲。工诗,与王士禛时有唱和。书法学宋米芾,亦呼“小米”。兼精金石篆刻。有《漫园诗集》、《始存集》。

查看全部作品 →