赠别澹归和尚

身世飘零梦屡更,云山只抵一尘轻。

曾求铁汉楼边死,偶向金吾杖底生。

野寺梅花窗窈窕,空林杜宇路凄清。

谁怜海鹤心无系,又挂蒲团得得行。

拼音

shēn shì piāo líng mèng lǚ gèng,yún shān zhǐ dǐ yī chén qīng。

céng qiú tiě hàn lóu biān sǐ,ǒu xiàng jīn wú zhàng dǐ shēng。

yě sì méi huā chuāng yǎo tiǎo,kōng lín dù yǔ lù qī qīng。

shuí lián hǎi hè xīn wú xì,yòu guà pú tuán dé dé xíng。

作者介绍

王广心

清 · ? - ?

清江南华亭人,字伊人,号农山。顺治六年进士,历官御史。巡视京、通二仓,理剔漕政之弊,疏凡三十余上。工诗,沉博秾丽。有《兰雪堂稿》。

查看全部作品 →