五台山

昔人一搅五台胜,谓可不须五岳游。

把诗令我辄神往,春装欲发仍句留。

那知山灵有深眷,衔命太原偿此愿。

见山已自开心颜,况复驱车到天半。

摩霄跨汉何嵷巃,呼吸直与精灵通。

疑是娲皇此炼石,化作五朵青芙蓉。

闻说东台特奇妙,拾级先登纵遐眺。

夜半涌出朱砂丸,海外天鸡犹未叫。

山僧复导过西台,举头正喜鸿蒙开。

阴晴凉燠变俄顷,飒然万里边风来。

遥指南台高几许,蹈虚蹑险如霞举。

上方历历见星辰,下界冥冥自风雨。

欲往北台更飘瞥,分明引入水晶窟。

阴厓高叠万古冰,幽涧长流千岁雪。

中台宛在山中央,云是文殊旧道场。

驯虎何曾避行客,伏龙犹自依空王。

飞泉宛转当檐落,注入清池长不涸。

镜中大可印惮心,惟见一泓开澹漠。

小憩刚逢梵课余,妙香冉冉飘衣裾。

到此能令众缘息,只有夙好犹难除。

因之余勇更一鼓,直上莲花岭头坐。

两丸日月足底生,百道烟霞腰下里。

一峰万状难具论,诸山环侍犹儿孙。

置身合在最高顶,俯瞰一气浑无垠。

假令犹往心不猛,奇胜何由得全领。

乃知万事须造巅,赖得兹游发深省。

朅来幸值公务间,间情暂寄水石间。

幽吟颇得清净理,遐赏适在清凉山。

却为王程难久住,摇鞭又入红尘去。

回看一片出山云,不识为霖向何处。

拼音

xī rén yī jiǎo wǔ tái shèng,wèi kě bù xū wǔ yuè yóu。

bǎ shī lìng wǒ zhé shén wǎng,chūn zhuāng yù fā réng jù liú。

nà zhī shān líng yǒu shēn juàn,xián mìng tài yuán cháng cǐ yuàn。

jiàn shān yǐ zì kāi xīn yán,kuàng fù qū chē dào tiān bàn。

mó xiāo kuà hàn hé sǒng lóng,hū xī zhí yǔ jīng líng tōng。

yí shì wā huáng cǐ liàn shí,huà zuò wǔ duǒ qīng fú róng。

wén shuō dōng tái tè qí miào,shí jí xiān dēng zòng xiá tiào。

yè bàn yǒng chū zhū shā wán,hǎi wài tiān jī yóu wèi jiào。

shān sēng fù dǎo guò xī tái,jǔ tóu zhèng xǐ hóng méng kāi。

yīn qíng liáng yù biàn é qǐng,sà rán wàn lǐ biān fēng lái。

yáo zhǐ nán tái gāo jǐ xǔ,dǎo xū niè xiǎn rú xiá jǔ。

shàng fāng lì lì jiàn xīng chén,xià jiè míng míng zì fēng yǔ。

yù wǎng běi tái gèng piāo piē,fēn míng yǐn rù shuǐ jīng kū。

yīn yá gāo dié wàn gǔ bīng,yōu jiàn zhǎng liú qiān suì xuě。

zhōng tái wǎn zài shān zhōng yāng,yún shì wén shū jiù dào chǎng。

xùn hǔ hé céng bì xíng kè,fú lóng yóu zì yī kōng wáng。

fēi quán wǎn zhuǎn dāng yán luò,zhù rù qīng chí zhǎng bù hé。

jìng zhōng dà kě yìn dàn xīn,wéi jiàn yī hóng kāi dàn mò。

xiǎo qì gāng féng fàn kè yú,miào xiāng rǎn rǎn piāo yī jū。

dào cǐ néng lìng zhòng yuán xī,zhǐ yǒu sù hǎo yóu nán chú。

yīn zhī yú yǒng gèng yī gǔ,zhí shàng lián huā lǐng tóu zuò。

liǎng wán rì yuè zú dǐ shēng,bǎi dào yān xiá yāo xià lǐ。

yī fēng wàn zhuàng nán jù lùn,zhū shān huán shì yóu ér sūn。

zhì shēn hé zài zuì gāo dǐng,fǔ kàn yī qì hún wú yín。

jiǎ lìng yóu wǎng xīn bù měng,qí shèng hé yóu dé quán lǐng。

nǎi zhī wàn shì xū zào diān,lài dé zī yóu fā shēn shěng。

qiè lái xìng zhí gōng wù jiān,jiān qíng zàn jì shuǐ shí jiān。

yōu yín pǒ dé qīng jìng lǐ,xiá shǎng shì zài qīng liáng shān。

què wèi wáng chéng nán jiǔ zhù,yáo biān yòu rù hóng chén qù。

huí kàn yī piàn chū shān yún,bù shí wèi lín xiàng hé chù。

作者介绍

嵇曾筠

清 · 1670年 - 1739年

清江苏无锡人,字松友,号礼斋。嵇永仁子。康熙四十五年进士。雍正间署河南巡抚,迁兵部侍郎,督筑黄河中牟决口。以条上河工机宜,授河南副总河,升任河道总督。善用引河杀险之法。授文华殿大学士,兼吏部尚书,仍督河道。乾隆初,授浙江巡抚,旋改总督。在海宁筑尖咀坝,又修乐清海堤。卒谥文敏。晚年刻意为诗。有《防河奏议》、《师善堂集》。

查看全部作品 →