剑州官道古松歌

长松不合绾离别,一望云峦尽萧瑟。海风怒攫龙昼吟,白日无光照岩缺。

横蟠百里如谾豅,奇姿万态羞雷同。相逢往往若缁素,不然虬髯铁肋真英雄。

卿胡为此鄙琐事,细看悬佩书官字。岭头日日送行人,销尽拿云无限志。

吁嗟哉,群生位置亦有缘,山林廊庙皆徒然。君不见眉山大节凛千古,英风伟干凌中天。

桄榔林外老闲散,不如樗栎终天年。又不见滇南谪戍古遗直,踏歌放浪悲蛮烟。

金鸡永绝刀环梦,至今相门双桂空连蜷。知君不诩烟霞癖,大野通都聊混迹。

道旁终有有心人,偃蹇龙鳞当自惜。怪石何年同入贡,转教枫柳争嘲弄。

栋梁之遇自古难,可叹大材成小用。

拼音

zhǎng sōng bù hé wǎn lí bié,yī wàng yún luán jǐn xiāo sè。hǎi fēng nù jué lóng zhòu yín,bái rì wú guāng zhào yán quē。

héng pán bǎi lǐ rú hōng lóng,qí zī wàn tài xiū léi tóng。xiāng féng wǎng wǎng ruò zī sù,bù rán qiú rán tiě lē zhēn yīng xióng。

qīng hú wèi cǐ bǐ suǒ shì,xì kàn xuán pèi shū guān zì。lǐng tóu rì rì sòng xíng rén,xiāo jǐn ná yún wú xiàn zhì。

xū jiē zāi,qún shēng wèi zhì yì yǒu yuán,shān lín láng miào jiē tú rán。jūn bù jiàn méi shān dà jié lǐn qiān gǔ,yīng fēng wěi gàn líng zhōng tiān。

guāng láng lín wài lǎo xián sàn,bù rú chū lì zhōng tiān nián。yòu bù jiàn diān nán zhé shù gǔ yí zhí,tà gē fàng làng bēi mán yān。

jīn jī yǒng jué dāo huán mèng,zhì jīn xiāng mén shuāng guì kōng lián quán。zhī jūn bù xǔ yān xiá pǐ,dà yě tōng dōu liáo hùn jì。

dào páng zhōng yǒu yǒu xīn rén,yǎn jiǎn lóng lín dāng zì xī。guài shí hé nián tóng rù gòng,zhuǎn jiào fēng liǔ zhēng cháo nòng。

dòng liáng zhī yù zì gǔ nán,kě tàn dà cái chéng xiǎo yòng。

作者介绍

张问陶

清 · 1764年 - 1814年

清四川遂宁人,字仲冶,号船山、药庵退守,又自号蜀山老猿、老船。乾隆五十五年进士。授检讨,改御史,再改吏部郎中,出知山东莱州府。以忤上官,称病去职。卒于苏州。诗称一代名家,沈郁空灵,能自出新意。亦工画。有《船山诗草》。

查看全部作品 →