过天章寺

春风曾识旧兰亭,玉雁珠凫鬼火荧。

涧水可能寻禊帖,山禽还是哭冬青。

龙蛇健笔消灰劫,钟鼓残声答地灵。

白发老僧年十八,兴亡满眼不堪听。

拼音

chūn fēng céng shí jiù lán tíng,yù yàn zhū fú guǐ huǒ yíng。

jiàn shuǐ kě néng xún xì tiē,shān qín hái shì kū dōng qīng。

lóng shé jiàn bǐ xiāo huī jié,zhōng gǔ cán shēng dá dì líng。

bái fā lǎo sēng nián shí bā,xīng wáng mǎn yǎn bù kān tīng。

作者介绍

顾嗣立

清 · 1665年 - 1722年

清江苏长洲人,字侠君。康熙时曾预修《佩文韵府》等书。五十一年中进士,授知县,以疾归。所居秀野园,水木亭台之胜甲于吴中。喜藏书,尤耽吟咏。性豪于饮,有酒帝之称。有《秀野集》、《闾丘集》等。

查看全部作品 →