述古

苍姬既讫录,炎刘勃以兴。

诗书煨烬余,礼乐邈难征。

区区叔孙子,莫能致两生。

守文过谦让,俗吏事章程。

贾董失经纪,二戴紊遗经。

遂令千载下,儗述徒纷争。

二仪有定位,八风无奸声。

公旦去已远,万世思典刑。

拼音

cāng jī jì qì lù,yán liú bó yǐ xīng。

shī shū wēi jìn yú,lǐ lè miǎo nán zhēng。

qū qū shū sūn zi,mò néng zhì liǎng shēng。

shǒu wén guò qiān ràng,sú lì shì zhāng chéng。

jiǎ dǒng shī jīng jì,èr dài wěn yí jīng。

suì lìng qiān zài xià,nǐ shù tú fēn zhēng。

èr yí yǒu dìng wèi,bā fēng wú jiān shēng。

gōng dàn qù yǐ yuǎn,wàn shì sī diǎn xíng。

作者介绍

胡俨

明 · 1361年 - 1443年

明江西南昌人,字若思,号颐庵。于天文、地理、律历、医卜无不究览,兼工书画。洪武二十年以举人官华亭教谕。永乐初荐入翰林,任检讨。累官北京国子监祭酒。朝廷大著作皆出其手,任《太祖实录》、《永乐大典》、《天下图志》总裁官。仁宗时进太子宾客兼祭酒。有《颐庵文选》。

查看全部作品 →