述古 胡俨 明 屈子变风雅,骚经寓孤忠。光华并日月,耿耿垂无穷。后贤袭轨辙,长卿得其宗。招摇临邛市,放旷托丝桐。淳风日以靡,齐梁更纤秾。远游谢纷浊,超逸等冥鸿。 拼音 qū zi biàn fēng yǎ,sāo jīng yù gū zhōng。guāng huá bìng rì yuè,gěng gěng chuí wú qióng。hòu xián xí guǐ zhé,zhǎng qīng dé qí zōng。zhāo yáo lín qióng shì,fàng kuàng tuō sī tóng。chún fēng rì yǐ mí,qí liáng gèng xiān nóng。yuǎn yóu xiè fēn zhuó,chāo yì děng míng hóng。 作者介绍 胡 胡俨 明 · 1361年 - 1443年 明江西南昌人,字若思,号颐庵。于天文、地理、律历、医卜无不究览,兼工书画。洪武二十年以举人官华亭教谕。永乐初荐入翰林,任检讨。累官北京国子监祭酒。朝廷大著作皆出其手,任《太祖实录》、《永乐大典》、《天下图志》总裁官。仁宗时进太子宾客兼祭酒。有《颐庵文选》。 查看全部作品 →