奉敕题古瓷琴

烧土乃成埙,八音有瓷作。

桐材易以制,取韵果奚若。

尝闻古琴台,列瓮宛藏橐。

鸣弦应虚响,风籁转松壑。

谁令哀玉弹,翻向陶家托。

修内重官窑,供御想如昨。

希声代传宝,长奉歌风乐。

赋质谢虫穿,无劳鞠通索。

古黝隐沈沈,冲然具元泊。

鉴赏自天题,浮光映铜雀。

拼音

shāo tǔ nǎi chéng xūn,bā yīn yǒu cí zuò。

tóng cái yì yǐ zhì,qǔ yùn guǒ xī ruò。

cháng wén gǔ qín tái,liè wèng wǎn cáng tuó。

míng xián yīng xū xiǎng,fēng lài zhuǎn sōng hè。

shuí lìng āi yù dàn,fān xiàng táo jiā tuō。

xiū nèi zhòng guān yáo,gōng yù xiǎng rú zuó。

xī shēng dài chuán bǎo,zhǎng fèng gē fēng lè。

fù zhì xiè chóng chuān,wú láo jū tōng suǒ。

gǔ yǒu yǐn shěn shěn,chōng rán jù yuán pō。

jiàn shǎng zì tiān tí,fú guāng yìng tóng què。

作者介绍

梁诗正

清 · 1697年 - 1763年

清浙江钱塘人,字养仲,号芗林。梁文濂子。雍正八年一甲三名进士,授编修,官至东阁大学士,兼吏部尚书。任《皇清文颖》馆副总裁、《文献通考》总裁。体例多其所定。卒谥文庄。有《矢音集》。

查看全部作品 →