杂诗

仓庚鸣幽谷,伐木正丁丁。

春风日载阳,时闻求友声。

若有一介士,揄扬称达生。

对面抗高义,中心藏甲兵。

薰莸不同器,申椒辄见憎。

巧言实乱德,美色徒倾城。

嗟哉同心友,独立何茕茕。

安得玉川子,为尔着门铭。

拼音

cāng gēng míng yōu gǔ,fá mù zhèng dīng dīng。

chūn fēng rì zài yáng,shí wén qiú yǒu shēng。

ruò yǒu yī jiè shì,yú yáng chēng dá shēng。

duì miàn kàng gāo yì,zhōng xīn cáng jiǎ bīng。

xūn yóu bù tóng qì,shēn jiāo zhé jiàn zēng。

qiǎo yán shí luàn dé,měi sè tú qīng chéng。

jiē zāi tóng xīn yǒu,dú lì hé qióng qióng。

ān dé yù chuān zi,wèi ěr zhe mén míng。

作者介绍

胡俨

明 · 1361年 - 1443年

明江西南昌人,字若思,号颐庵。于天文、地理、律历、医卜无不究览,兼工书画。洪武二十年以举人官华亭教谕。永乐初荐入翰林,任检讨。累官北京国子监祭酒。朝廷大著作皆出其手,任《太祖实录》、《永乐大典》、《天下图志》总裁官。仁宗时进太子宾客兼祭酒。有《颐庵文选》。

查看全部作品 →